ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Lâm Gia

Trời còn chưa tờ mờ sáng , cuối mùa thu hàn khí đang nồng đậm, mọi nơi vẫn là một mảnh đen nhánh.

Lâm gia trong một đường hầm ngầm, một chén đèn dầu đã lẵng lặng được thắp sáng , thiếu niên Lâm Vũ đem ngọn đèn quang che khuất hơn phân nửa, ngồi ngay ngắn ở trước bàn, lặng lẽ rút ra một quyển sách cũ nát.

Lâm Vũ năm nay vừa tròn mười sáu, dáng người hơi gầy, bộ dáng không mấy anh tuấn, nhưng trên người có khí chất nhu hòa, đặc biệt là một đôi mắt tràn đầy khí thế, mặc dù ánh sáng ở đây lờ mờ như đom đóm dưới ánh đèn, hai mắt của hắn ta cũng chiếu sáng rạng rỡ.

"Quyển này là Thiên Luận Văn, ta tốn thời gian một tháng mới xem xong, đạo lý trong đó nói đều mang nghĩa tốt. Nhưng duy chỉ có 'Lấy ơn báo oán' bốn chữ này, ta tuyệt đối không thể nào quên được!" 

🔥 Đọc chưa: Ta Có Một Toà Thiên Địa Tiền Trang ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lâm Vũ nhẹ giọng nói nhỏ, nhìn thẳng vào ánh đèn dầu, trên mặt lộ ra một chút thương :

"Nếu không phải phụ thân nhân từ, có lẽ sẽ không có kết cục như thế này, ta cũng sẽ không rơi xuống tình hình như hiện nay, nếu như ngày đó phụ thân kiên quyết hơn có lẽ..."

Suy tư một lúc, hầm cửa ra vào bỗng nhiên truyền đến tiếng mở khóa, Lâm Vũ lập tức thay đổi thái độ, hắn ta chuyển thành một khuôn mặt kiên nghị , đồng thời nhanh nhẹn đem ngọn đèn thổi tắt, vờ ngủ đi.

Hầm khóa mở ra, mấy tiếng bước chân từ xa dần dần đến gần, người cầm đầu đi lên phía trước, một cước giẫm vào người Lâm Vũ đang nằm trên giường , hét lên với giọng nói thô:

"Giờ này mà mày con ngủ? Mày giỡn với lão đấy à? Con mẹ mày, mày còn cho mình là Lâm Đại thiếu gia nữa sao?"

Người này là Lâm gia quản sự, thân hình mập mạp như một con lợn, khuôn mặt nghênh ngang làm cho ai nhìn thấy cũng cảm thấy chán ghét.

Lâm Vũ đem cố ý dụi dụi con mắt, từ trên giường đứng lên, không nói một lời nào liền mặc vớ giày quần áo, bộ quần áo của hắn ta vô cùng cũ nát còn thua cả quần áo của người hầu.

Quản sự trợn trắng mắt, vẫy vẫy tay, sau lưng mấy hạ nhân liền hướng về phía Lâm Vũ đi tới. Bọn hạ nhân dẫn dắt Lâm Vũ đi ra hầm, hướng về phía Lân gia diễn võ đường.

🔥 Đọc chưa: DẠ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lâm gia là Thiên Chi quận đại tộc , trong tộc có được vạn mẫu ruộng, trăm tòa núi quặng, tại Thiên Chi quận tiếng tăm lừng lẫy.

Bất quá toàn bộ Đại Thiên quốc sở hữu hơn một ngàn cái quận thành, trong đó hào môn vọng tộc vô số, Lâm gia tại toàn bộ Đại Thiên quốc cũng chỉ được xem như là một hạt cát nhỏ mà thôi.

Lâm Vũ ắp leo ra khỏi tầng hầm u ám, đi qua vô số đình đài lầu các mới đi đến diễn võ đường.

Diễn võ đường chính là chỗ tu luyện của con cháu Lâm gia, cửa ra vào dùng cẩm thạch cao cấp, dưới đất lót đá trần, đứng ở đây liền có thể cảm nhận được thanh thế to lớn mạnh mẽ.

Ở chính giữa, hơn mười tên thân mặc áo bào đen xám đều là con cháu Lâm gia, được giáo đầu dẫn dắt, đang khắc khổ luyện quyền.

Cuối mùa thu gió lạnh rét thấu xương, trên người bọn họ thấm đầy mồ hôi, thậm chí trên đầu nhiệt khí bốc lên, sương trắng lượn lờ khắp xung quanh...

Mà ở đây, không dưới mười người bị đối xử tệ bạc giống như Lâm Vũ, những nam nhân này nguyên một đám đều mang khí tức suy bại, mặt mũi bầm dập, trên người chỗ sáng chỗ tối đều mang tổn thương không nhẹ.

Lâm Vũ bị giải vào bên trong diễn võ đường, cùng những nam nhân kia đứng chung một chỗ.

Những nam nhân đứng cùng Lâm Vũ, đa số đều là được Lâm gia mua về từ các địa phương gần kề, bọn chúng mua những người này về để làm gia nô, mà những gia nô này có tác dụng như là những tấm bia để cho con cháu Lâm gia tùy ý ẩu đả luyện tập, kiểm tra thực lực của mình. Hằng năm, có rất nhiều người bị coi như tấm bia bị hành hạ cho đến chết.

Lâm Vũ cũng không phải là được mua về, hắn đã từng là Lâm gia đại thiếu gia, có địa vị vô cùng cao quý ở Lâm gia, coi như là tộc trưởng đối với hắn cũng là khách khí vô cùng.

Chỉ là hơn hai năm trước, phụ thân của Lâm Vũ - Lâm Viên, một thiên tài bậc nhất tại Thiên Chi quận, ông ta nhận lệnh của tộc trưởng và các trưởng lão lên đường đi thi hành nhiệm vụ, nhưng từ lúc ông ta rời đi đến nay vẫn chưa trở về và không hề có được chút tin tức nào về ông ta cả. Có nhiều người nói rằng ông ta đã bỏ mạng trong lúc thi hành nhiệm vụ, nhưng đối với Lâm Vũ hắn ta lại không nghĩ thế.

Ngay khi ông ta mất tích, lập tức Lâm đại thiếu gia, bị Lâm gia vu oan hãm hại, sắp xếp tội danh phản tộc, anh em trong nhà đều âm mưu hãm hại, từ đó không còn Lâm đại thiếu gia nữa.

🔥 Đọc chưa: Võ Hiệp Tiêu Dao Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lâm Vũ biến thành gia nô, đảm nhiệm việc cho con cháu Lâm gia ẩu đả luyện công, định sẵn trọn đời thoát thân không được.

Đã hơn hai năm, trong hơn hai năm này Lâm Vũ không biết đã trúng bao nhiêu quyền cước, bị bao nhiêu tiểu nhục.

"Hôm nay luyện quyền dừng ở đây, chư vị con cháu Lâm gia chọn lựa cho chính mình một tấm bia! Cứ thoải mái luyện tập, luyện tập như thế sẽ khiến cho các ngươi lĩnh ngộ được kỹ năng trong thực chiế, quen thuộc nhân thể nhược điểm, học được cách thức tấn công hoàn mỹ nhất!"

La gia giáo đầu hạ lệnh, những con cháu Lâm gia đều tìm kiếm cho chính mình một tấm bia thịt , rất nhanh bên trong diễn võ đường liền vang lên từng đợt âm thanh gào thét cầu xin tha mạng, nhưng những con cháu Lâm gia không hề quan tâm chút nào đến những lời cầu xin đó, bọn chúng đem những gia nô này từng quyền đấm thẳng, không chút nào nương tay.

Trong đó không ít người tìm tới Lâm Vũ, càng đánh càng thêm hăng hái càng thêm dùng sức, bởi vì chà đạp vị ngày xưa từng là thiếu gia chủ, bọn chúng càng thêm có cảm giác hả hê, sung sướng!

Đối mặt với quả đấm của con cháu Lâm gia, Lâm Vũ mặt không chút biểu cảm, bình tĩnh hứng chịu, những thứ này... Hắn đã thành thói quen mất rồi.

Một lúc sau, từ ngoài cửa diễn võ đường bỗng nhiên có mấy người đi vào, cầm đầu là một vị thiếu niên thân mặc cẩm y sang trọng, mặt mày hớn hở.

"Thiếu gia chủ đến rồi!"

🔥 Đọc chưa: Luyện Kim Cuồng Triều ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Thiếu gia chủ, ngài cuối cùng cũng xuất quan rồi, xem ngài tinh thần hưng phấn, chắc hẳn tu vi đã có đột phá!"

Ở đây con cháu Lâm gia ngừng ẩu đả, nhao nhao đến chỗ vị thiếu niên mặc áo gấm, nịnh nọt tâng bốc.

Lâm Vũ ánh mắt rơi vào thiếu niên mặc áo gấm, một ngọn lửa giận bỗng chốc xuất hiện. Vị thiếu niên mặc áo gấm kia, được con cháu Lâm gia tung hô "Thiếu gia chủ", tên là Lâm Tuân, là con trưởng của vợ lẽ, trạc tuổi Lâm Vũ.

Sau khi Lâm Vũ bị giáng xuống làm gia nô, Lâm Tuân liền được chọn thay thế Lâm Vũ trở thành Lâm gia thiếu gia chủ.

Lâm Tuân cảm giác có phần nhạy cảm, phát giác được Lâm Vũ trong ánh mắt đang sôi sục lửa giận, hắn liền quay đầu nhìn về phía Lâm Vũ, trên mặt hiện ra một nụ cười tươi, đi thẳng đến trước người Lâm Vũ nói :

"Lâm Vũ, ta bế quan cũng đã lâu, ta không nghĩ tới tận bây giờ ngươi còn chưa bị đánh chết?"

"Ngươi còn chưa chết, lão tử làm sao mà̉ chết được chứ!"

Lâm Vũ nhẹ giọng trả lời .

🔥 Đọc chưa: Tây du chi cao tăng hệ thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Làm càn, khẩu khí của ngươi cũng lớn thật? Dám nói chuyện như vậy đối với thiếu gia chủ sao?"

"Ngươi chính là gia nô, còn không mau quỳ xuống? Mau mau dập đầu xuống đất, cầu xin thiếu gia chủ tha thứ, nếu không ngươi sẽ hối hận vì được sinh ra ở trên đời này đấy."

Mấy vị con cháu Lâm gia kêu lên, vẻ mặt ai nấy điều khinh bỉ Lâm Vũ, bọn chúng trong lòng đang muốn Lâm Tuân dạy cho Lâm Vũ một bài học nhớ đời, không ngừng thêm dầu vào lửa, kích động Lâm Tuân.

32

1

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.