ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6 - Thuốc Bổ

Mọi người xúm lại lần lượt giới thiệu tên họ, những người này giống Ninh Hạo đều thuộc top 100 xuất "tình thương" nhưng như vậy bọn họ so với 19,700 người bị loại tốt hơn nhiều, chí ít vẫn còn hy vọng gia nhập giới tu võ giả.

Mặc dù Ninh Hạo chưa làm lễ bái sư nhưng cả viện ai cũng biết Ninh Hạo đã là đồ đệ Lý Nguyên, địa vị không cao cũng không quá thấp, chẳng thế mà hắn có thể đối đầu với Đại Thuần khiến đối phương không làm được gì, giận dỗi bỏ đi.

3 người Quách Bưu, Nhạc Nghị, Âu Dương Tiễn thì chỉ có Âu Dương Tiễn đến từ Việt Quốc, còn lại đều là dân Vũ Quốc.

Ninh Hạo làm đồ đệ Lý Nguyên, dĩ nhiên có quyền chỉ đạo đám người mới này, 3 người Quách Bưu được hắn xếp cùng ở một phòng, duy chỉ có Lưu Đại Thủ được chung phòng với hắn.

Lúc đó Ninh Hạo cũng chỉ là nhất thời nổi hứng, không lâu sau hắn mới biết quyết định này sai lầm đến mức nào.

Cái tên Lưu Đại Thủ này ăn như hùm, mỗi bữa phải ăn hết hai tô cơm to đùng hại hắn hao mạnh lương thực cấp trong tháng này vì dù gì mỗi phòng chỉ được cấp chục cân mỗi tháng. Đã thế, đêm ngủ tên này còn ngáy rất to, y hệt như gõ cái trống vậy, mấy đêm Ninh Hạo đều khó ngủ, cả ngày cứ lờ đờ như người mất hồn.

Mấy hôm sau, mọi người tập chung tại phòng khách.

- Lý Bằng, ngươi có biết hôm nay là ngày gì không?

🔥 Đọc chưa: Tổng Giám Đốc Tỏ Ra Uy Phong ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Ai mà biết được, đang đi nhà xí tự dưng bị lôi ra đây.

-...

Mọi người ai nấy đều xôn xao bàn tán.

- Ninh huynh, huynh có biết hôm nay đan viện có việc gì mà gọi chúng ra tập chung đến đây?

Đứng bên cạnh, Quách Bưu bèn hỏi.

- Ta cũng không biết.

Ninh Hạo lắc đầu, tuy hắn "địa vị cao" nhưng chuyện này hắn cũng không biết được a.

- Ta đoán đan viện sắp có đại tiệc.

Lưu Đại Thủ chảy nước dãi.

- Hừ, ngươi lúc nào cũng nghĩ đến ăn, sao không làm heo luôn đi.

Nhạc Nghị gõ nhẹ vào đầu Lưu Đại Thủ.

- Trật tự, trật tự...

Đứng trên bục Đại Thuần yêu cầu chúng nhân im lặng.

Đợi xung quanh im ắng hắn mới phát biểu :

- Hôm nay, sở dĩ gọi các ngươi đến đây đúng là có một việc hệ trọng.

- Việc hệ trọng?

🔥 Đọc chưa: Phụng Chỉ Béo Phì ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mọi người quay mặt nhìn nhau.

- Chư vị, Triệu mỗ muốn hỏi: mục đích các ngươi gia nhập Tây Viện để làm gì?

Đan Viện chia làm hai phân khu: Tây Viện và Đông Viện, Tây viện do Lý Nguyên phó viện trưởng quản lý, còn đông viện do Liễu Tuyết Liễu trưởng lão quản lý.

- Hỏi lạ, tất nhiên là học tập.

- Còn ta đến để ăn.

- Ta đến cua gái.

-...

Bên dưới mỗi người một ý, Đại Thuần nghe vậy thì nhếch môi cười mấy kẻ này thật chẳng ra làm sao, tiêu chuẩn tuyển sinh đan viện lần này cũng thật thấp.

- Triệu mỗ và các vị đến đây tuy mục đích không giống nhau nhưng nhìn chung ta và chư vị đều muốn mình sau này có thể làm một vị đan sư góp phần làm hưng thịnh tiên - võ đạo, còn nếu không thể trở thành một vị đan sư tuyệt thế, chúng ta chí ít cũng có một chút hành tranh tô điểm cho hậu thế đời sau, để chúng hậu nhân biết rằng thời đại đó đã từng có những con người cố gắng như vậy...

Trên bục, Triệu Đại Thuần thao thao bất tuyệt, Ninh Hạo khẽ gật đầu, tên này không tồi, nhìn thường ngày hống hách nhỏ nhen như vậy mà có thể nói ra được những lời có cánh, nếu không phải Ninh Hạo biết hắn từ trước thì cũng giống như đám người kia bị hắn lừa rồi.

Diễn thuyết một hồi, Triệu Đại Thuần nhìn mọi người một vòng rồi nói:

- Chư vị, mục đích hôm nay các ngươi có mặt ở đây là để "thu đồ".

- Thu đồ?

Mọi người lại bàn tán xôn xao, thu đồ tức là thu nhận đồ đệ đi a, không nghĩ cần phải làm lễ long trọng thế này.

- Đúng vậy, sau ngày hôm nay tất cả chúng ta sẽ thành sư huynh đệ đồng môn một nhà, mọi người phải đoàn kết, yêu thương nhau.

Ninh Hạo thầm khinh bỉ, mấy chữ "đoàn kết, yêu thương" nói từ miệng Triệu Đại Thuần chỉ tổ làm ô uế 4 chữ này.

Triệu Đại Thuần vừa dứt lời, bên ngoài một người mang đến một tấm vải khổ lớn, bên trên ghi những họ tên đệ tử vừa tuyển chọn.

- Các vị, đây là tấm bảng đề tên, chỉ cần các vị điểm lên trên mỗi tên của mình là được.

Triệu Đại Thuần chỉ tay vào tấm vải giải thích, kỳ lạ nếu đã là đại lễ bái sư mà sư phụ đâu chẳng thấy có khác gì bái sư tùy tiện vì thực tế thì sư phụ có biết mặt chúng đệ tử đâu.

Thể lệ ghi danh rất đơn giản, từng người lên cắn nát ngón tay in lên tên mình trên tấm vải màu trắng kia là được.

- Sư đệ, ngươi mau ra uống bát thuốc, sư phụ đã chuẩn bị sẵn cho các ngươi.

Quách Bưu vừa định rời đi thì bị Triệu Đại Thuần kéo lại, chỉ tay đến chiếc bàn đặt sẵn bên cạnh. Bàn này đặt mười mấy cái tô bên trong đựng một thứ chất lỏng màu xanh.

- Tam sư huynh, cái đó là thuốc gì?

Quách Bưu hỏi, thứ dung dịch kia trông hơi ghê làm gã muốn ói.

- Thuốc bổ.

🔥 Đọc chưa: Sinh Mệnh Của Anh, Tình Yêu Của Em ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Triệu Đại Thuần nhàn nhạt trả lời.

- Thuốc bổ?

Quách Bưu nhăn mặt, đại lễ bái sư lại đi uống thuốc bổ, chưa thấy bao giờ.

- Không uống có được không?

- Cái con lợn này hỏi nhiều thế nhỉ, bảo ngươi uống thì uống đi.

Triệu Đại Thuần quát, đừng tưởng ta hòa ái mà các ngươi muốn lách luật.

Quách Bưu xị mặt đi đến trước cái bàn, tùy tiện cầm một tô, từ từ cho lên mũi.

Ọe, thật khó uống, Quách Bưu phải nhăn mặt nhíu mày một hồi mới uống hết.

Sau Quách Bưu, Âu Dương Tiễn, Nhạc Nghị, chúng đệ tử cắn ngón tay điểm lên tấm vải, bọn hắn ai nấy bịt mũi uống bát canh kinh tởm kia, nhiều người không chịu nổi nôn ói ra hết, những ai không uống nổi đều bị Triệu Đại Thuần bắt uống lại bát khác, gã nói đây chính là quy định, không thể làm trái.

Ninh Hạo bước lên sau cùng, thú thực thì hắn không muốn bái lão đầu hói làm sư phụ, tên này là bậc trưởng bối nhưng cực kỳ không có phong cách, luôn tỏ ra nguy hiểm.

Nghĩ vậy nhưng Ninh Hạo không dám làm trái, Ninh Dương Tông là bệ phóng tốt nhất cho hắn, bản thân cần ở lại chờ thời cơ.

Ninh Hạo cắn ngón tay điểm máu huyết lên trên chỗ ghi tên mình, sau đó hắn đến bên cạnh chiếc bàn cầm lên một tô nước canh.

Mùi vị thật không dễ ngửi, nồng nặc mùi ngai ngái y hệt mùi tất.

Ninh Hạo suy nghĩ vẩn vơ một hồi, đưa tô canh lên miệng làm một hơi cạn. Bên cạnh Nhạc Nghị không khỏi đưa ngón cái lên khen quả không hổ là lão đại.

- Ài ...một lũ nhóc đáng thương.

Vừa đặt tô xuống, Ninh Hạo đã nghe thấy tiếng thở dài.

🔥 Đọc chưa: Nhà Ta Đại Sư Huynh Đầu Óc Có Bao ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Giọng nói này là của cái gã lớn tuổi hôm trước, gã nói nhỏ nhưng Ninh Hạo thính giác rất tốt vừa đủ nghe thấy.

Chạy ra ngoài sân, Ninh Hạo nhìn xung quanh, không xa một người đàn ông tuổi tầm 40, mặt đầy nám, sẹo,  y phục trên người lôi thôi, đang giã thuốc cạnh một chiếc sạp.

- Tiền bối, ngươi có thể nói cho ta biết tại sao?

Ninh Hạo chậm rãi bước lại gần người đàn ông y phục lôi thôi. Ngồi sát ngay cạnh, Ninh Hạo hơi nhướng mày, người này đã bao ngày không tắm rồi.

Người đàn ông đáng thương không trả lời, gã tiếp tục giã thuốc cứ như thể Ninh Hạo không tồn tại.

- Tiền bối, ta biết ngươi có điều muốn nói , ngươi đừng ngại, Ninh Hạo xin nghe.

Vẫn là im lặng.

- Tiền bối...

- Tiền bối...

- vị huynh đài này...

Lải nhải suốt một hồi, Ninh Hạo đứng dậy thở dài, người đàn ông này không phải không muốn nói mà quả thực là hắn điếc, đâu hiểu Ninh Hạo muốn nói gì.

- Hừ!

Bị quấy rầy phiền phức, người đàn ông y phục lôi thôi có vẻ bất mãn, gã hừ lạnh quay đầu bỏ đi, Ninh Hạo nhìn theo lắc đầu, phải chăng những gì gã này nói không phải điềm xấu nào, tuyệt đối là chỉ đang nói ngoa, bi ba bi bô.

- Thật kì quái a.

Ninh Hạo thầm nhủ, phải chăng mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Đang lúc chuẩn bị đứng dậy, ánh mắt Ninh Hạo dừng lại.

🔥 Đọc chưa: Ấn Kí Của Lão Hổ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thứ hắn đang nhìn là một viên gạch, bên trên có khắc một chữ, hẳn là người nam nhân kia để lại.

- Chạy.

Bóng dáng nam tử lôi thôi dần đi khuất để lại sự nghi hoặc ngày càng đậm.

43

2

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.