Chương 14 - Linh Trí Đan Dược
Những đệ tử chưa nhận được đan dược thì hết sức vui mừng, Liễu trưởng lão gọi lại chắc hẳn vẫn còn đan để phát cho họ.
Liễu Tuyết làm đến chức viện trưởng dĩ nhiên nàng nắm rõ suy nghĩ những học viên này, nhưng rất tiếc nàng đã không còn đủ đan dược phát cho họ nữa. Những người này vừa lóe lên ngọn lửa hy vọng đã phải ảm đạm, thất vọng.
Liễu Tuyết liền trấn an:
- Chư vị, tuy chúng ta không còn hồng linh đan bất quá vẫn còn một viên đan.
- Cái gì, chỉ còn một viên?
Bên dưới ồ lên, chỉ còn một viên đan mà kéo cả đám họ lại, đây cỡ nào bố thí. Ninh Hạo nghe vậy, thần sắc khẽ đảo, hắn suy đoán viên đan dược còn lại này như nào trân quý.
Quả nhiên Liễu Tuyết liền nói:
- Chư vị viên đan dược này là kết quả hơn hai mươi năm nghiên cứu của tại hạ, tên loại đan dược này ắt hẳn nhiều người trong số chư vị đứng đây đã từng nghe nói qua.
Dứt lời, Liễu Tuyết quay sang nói với Trình Hiểu Yên :
- Hiểu Yên, đưa nó cho ta.
- Dạ.
Trình Hiểu Yên nhu thuận đáp, trên tay nàng cầm một bình sứ nhỏ hoa văn tỉnh xảo, nắp đạy bằng mảnh vải đỏ.
Cầm bình sứ nhỏ, Liễu Tuyết khẽ mở nắp, lập tức từng ánh hào quang từ bên trong bình sứ phát ra, trên không trung xuất hiện một đốm sáng nhỏ chói lóa, nhìn kỹ đốm sáng nhỏ này là một viên đan dược.
- Đây là...
Chúng học viên đều ngơ ngác nhìn, từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ bọn họ chưa từng thấy viên đan dược nào thần kỳ như thế này.
- Đây là Trú Nhan Đan.
Liễu Tuyết nhẹ nhàng nói, giọng nói và ánh mắt nàng đầy vẻ tự hào, trú nhan đan chính là thành quả hơn 20 năm nghiên cứu của nàng.
- Cái gì...Trú Nhan Đan?
- Liễu trưởng lão không ngờ luyện ra loại đan dược cao cấp này?
- Trời ơi... Tin được không? Trú Nhan Đan phẩm chất ít nhất thuộc hàng vương đan, đan sư muốn luyện được nó chắc chắn phải là Dược Vương.
- Liễu trưởng lão tấn cấp Dược Vương?
-...
Sự việc Liễu Tuyết luyện thành công Trú Nhan Đan thực sự giống như một quả bom ném vào đám đông, sự việc này còn kinh khủng hơn việc tông chủ đại nhân tấn cấp vũ đế, tin tưởng sau ngày hôm nay tin tức sẽ lan ra khắp Ninh Dương Tông thậm chí là toàn bộ Vũ Quốc, trời ơi tin được không, đây chính là vị Dược Vương thứ hai trong Vũ Quốc.
Nam tử thì há hốc mồm, đối với nữ tử thì hai mắt như phun ra lửa, Trú Nhan Đan đan dược trân quý nhưng công dụng chính là bảo trì nhan sắc, ăn được nó, da dẻ hồng hào, tăng thêm vẻ đẹp, loại đan dược này thần kỳ đến nỗi người xấu ngưu ma ăn vào cũng đẹp tuyệt trần, người trung niên lập tức hoài xuân như thiếu nữ đôi mươi. Trú Nhan Đan vừa ra, tâm trạng trong lòng bọn họ thành một tràng phong ba.
Mọi người xôn xao, Liễu Tuyết vội vã xua tay ra hiệu im lặng.
- Thực sự ngại quá, ta vẫn chưa phải Dược Vương mà còn đang ở cảnh giới Dược Tôn, để luyện được Trú Nhan Đan có rất nhiều yếu tố, cụ thể là gì Liễu Tuyết không tiện nói, nhưng quả thực phải mất rất lâu nữa, Liễu Tuyết ta mới chạm vào cấp bậc Dược Vương.
Nghe vậy, mọi người nửa tin nửa ngờ, những cuộc tranh luận cũng dần lắng xuống.
- Chư vị, chúng ta làm đồng môn của nhau chính bởi cái duyên, hôm nay chúng ta có thể gặp nhau tại đay cũng chính bởi từ duyên mà ra, chính vì vậy ta muốn tặng viên trú nhan đan này cho người có duyên.
Bàn tán vừa lắng xuống, ồn ào lại nổi lên, viện trưởng muốn tặng đan dược cho người có duyên, vậy làm thế nào để trở thành người có duyên?
- Viện trưởng, ta là người có duyên này, đám bằng hữu ta ai cũng nói ta ăn nói có duyên nhất nhóm.
Nhạc Nghị mạnh dạn phát biểu.
Liễu Tuyết mỉm cười, nàng đương nhiên biết dụng ý gã thanh niên này.
- Vị đồng môn này, ý ta không phải cái duyên đó, các ngươi nhìn xem viên đan dược này sở dĩ phát sáng là ta đã dùng hơn 100 loại hỏa diễm thiêu đốt trong 7749 ngày, linh trí đã mở ra một phần.
- Linh trí?
Bốn phía không khỏi tặc lưỡi, đan dược mà cũng có linh trí.
Nhìn viên đan dược lơ lửng trên không trung, Ninh Hạo suy tư, đan dược khai mở linh trí hắn đã từng đọc trong điển tịch, chỉ là nó sẽ tựa như một loài chuột, cáo căn bản rất khó thuần, vừa khai mở linh trí đan dược sẽ tự do bay nhảy chứ không đứng lì ra một chỗ thế này, đan dược của Liễu Tuyết có phần lợi hại nhưng đến trình độ có linh trí thì quả thực còn xa lắm, miễn cưỡng chỉ có ý thức tạm thời.
- Vì đan dược đã khai mở linh trí cho nên nó sẽ tự động nhận chủ khi gặp người có duyên.
Liễu Tuyết nói, lập tức thổi bùng ngọn lửa hy vọng trong lòng quần chúng.
- Ta có cảm giác nó sẽ nhận ta làm chủ...
- Đừng có mơ, ngươi xấu như thế nó sẽ không chọn ngươi...
- Ha Ha, cho dù nó chọn ai thì cuối cùng nó vẫn sẽ thuộc về ta vì ta có tiền.
- Xí, ngươi tưởng mỗi ngươi mới có tiền, mà ngươi mua nổi không, giá trị Trú Nhan Đan là vô giá có bán cả mẹ ngươi đi cũng không mua nổi một góc.
-...
Liễu Tuyết mỉm cười, cánh tay thon thả đưa lên, bàn tay khẽ điểm, viên đan dược đột nhiên chuyển động xoay một vòng giữa không trung, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, viên kim đan bay thẳng về phía trước mục tiêu là đội hình thiếu nữ hồng y của đông viện.
- Tiểu đệ đệ, ngoan lại đây với tỷ tỷ.
- Đừng sợ, tỷ nhất định sẽ thương ngươi.
- Trú Nhan Ca, hãy đến chiếm giữ trái tim bé nhỏ của Đồng Đồng đi.
-...
Mặc cho đám thiếu nữ có mời gọi tha thiết thế nào đi chăng nữa viên đan dược vẫn một đường từng hàng lướt qua, đáng thương cho bọn họ phải mở miệng van xin một viên thuốc đê cuối cùng phải ủ rũ, thất vọng, viên đan này thật kiêu căng dù họ có quỳ hẳn xuống nó cũng không dừng lại một hồi.
Ninh Hạo khẽ cười, đan dược khai mở linh trí đâu có dễ dàng thu được như thế, cho dù đám thiếu nữ này có moi hết ruột gan ra cho nó, nó cũng không thèm nhìn.
Sau đó, bất ngờ chợt xảy ra, viên kim đan trải qua một vòng du ngoạn bỗng đến gần một thiếu nữ.
- Tiểu đệ đệ, lại đây.
Thiếu nữ này không khỏi kinh hỷ, trái tim đập thình thịch, nàng có cảm giác mình chính là chủ nhân viên kim đan, nghĩ vậy nàng liền vô cùng tự mãn nhan sắc bản thân, các ngươi thấy chưa chỉ có người xinh đẹp như ta mới xứng có được bảo đan.
Viên đan dược bay quanh thiếu nữ vài vòng, hành động xảy ra tiếp theo không khỏi khiến mọi người há hốc mồm.
Viên đan dược này sau khi bay vòng quanh một hồi, bỗng dừng lại rúc vào người thiếu nữ, cọ cọ từ váy lên tận cánh tay, hành động này của nó nếu có thêm hai tiếng "khịt khịt" thì chẳng khác gì một con chó đánh hơi cả, chính thiếu nữ cũng phải trợn mắt mà nhìn đan dược, sau cùng viên đan dược ngửi ngửi nách nữ tử, lập tức nó run run từng hồi rồi vội vã quay đầu bỏ chạy, làm nữ tử vừa thẹn vừa xấu hổ.
Điểm đến tiếp theo của nó lại là hàng ngũ nam nhân tây viện, nội, ngoại môn. Viên đan dược lựa chọn nam nhân, khiến mọi người đều kinh ngạc, tên này thế mà lại có khẩu vị đối với nam nhân, chẳng lẽ nó là giống cái?
Thực tế là đan dược tuy chia thành nhiều cấp độ thế nhưng không chia theo đực cái, nên kim đan chọn hàng ngũ nam đệ tử, hiểu một cách ngắn gọn đó là ngẫu nhiên. Nhiều người trên sân liền nói vui, hoàng thượng không chọn phi lại đi chọn thị vệ, tướng sĩ.
Đan dược tiếp tục hành trình lướt qua từng hàng, lần lượt từ chối các nam sinh, bao gồm cả nhóm người Quách Bưu, Lưu Đại Thủ, Nhạc Nghị, Âu Dương Tiễn...
Sau một hồi ngơ ngác, viên đan dược bay đến trước mặt Ninh Hạo. Ninh Hạo mỉm cười, lập tức giơ tay bắt lấy đan dược.
10
2
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
