ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10 - Cho Mời

Đến cửa phòng Lý Nguyên, gã đan đồng gõ cửa thông báo một tiếng, sau đó hắn cáo lui.

Ninh Hạo mở cửa bước vào căn phòng, Lý Nguyên đã đợi sẵn bên trong, lão đứng quay lưng về phía cánh cửa, trong phòng khá tối do chỉ thắp độc nhất một cây nến, lão nhân này không đến mức hà tiện thế chứ, Ninh Hạo lòng thầm khinh bỉ.

- Lão đầu... Sư phụ.

Ninh Hạo lên tiếng, chữ hói trong miệng hắn chưa kịp phun ra thì bị nuốt vào.

Lý Nguyên vẫn như mọi khi, một bộ dạng trầm tĩnh, cứ như thể lão không nhận biết được Ninh Hạo vừa mới vào phòng.

🔥 Đọc chưa: Lạc Thiếu, Ly Hôn Đi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Sư phụ ta đến rồi.

Không có cách nào, Ninh Hạo đành phải gọi tiếp bất quá Lý Nguyên tựa hồ đã ngủ gật luôn tư thế đứng, không có hồi đáp.

Ninh Hạo thầm chửi thề, lão đầu hói này chắc chắn là đang cố tình trang bức, lão cứ im lặng thế này phải chăng là đang bực bội điều gì, lẽ này lão ăn không tiêu hoặc cũng có thể lão phát hiện vợ lão ngoại tình, một lúc cắm lên đầu mười mấy cái sừng.

Ninh Hạo không để ý lão già khó tính này nữa, hắn kéo ghế ngồi xuống, cho đến khi Ninh Hạo thắp thêm vài cái nến, ánh sáng tỏa khắp căn phòng, Lý Nguyên mới ho sặc sụa mà quay lại, tựa hồ người này dị ứng với ánh sáng.

Dưới ánh sáng vàng trắng không ổn định, khuôn mặt Lý Nguyên dần hiện ra, những vết thâm, nám, lỗ chỗ khiến Ninh Hạo không khỏi nổi da gà, cảm giác so với lần trước, vị sư phụ đáng kính này của hắn trông già đi vài tuổi.

- Đồ nhi ngoan, ta nghe Đại Thuần nói dạo này ngươi biểu hiện rất tốt... A...

Lý Nguyên ánh mắt quét qua người Ninh Hạo không khỏi có chút sửng sốt, thằng này không ngờ đã là võ đồ tầng 3, tuy chưa phải nhưng cũng sắp rồi.

- Tốt, tốt...không hổ là đệ tử ta đích thân lựa chọn, thật khiến người ta phải dụi mắt nhìn lâu hơn.

Lão nhân gật gù khen, tiến cảnh của Ninh Hạo làm hắn khá bất ngờ, cứ đà thăng tiến này ước nguyện hơn 10 năm của lão sớm muộn sẽ thành hiện thực.

- Sư phụ, ngươi gọi ta đến không phải để khen đi.

🔥 Đọc chưa: Mãnh Nam Đầu Gỗ Theo Dõi Cô Dâu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ninh Hạo đối với Lý Nguyên vẫn còn cánh giác, đôi lúc ở cạnh người này, hắn còn cảm giác một tia nguy cơ, đây tựa như giác quan thứ 6.

- Ha Ha Ha...

Lý Nguyên cười lớn, tiếp xúc với Ninh Hạo lão sao không biết tên đồ đệ này là người không biết nể nang, hành sự có lúc tùy hứng.

Sau đó, đúng như đám người Quách Bưu đã nói, Lý Nguyên thực sự là giảng bài những tri thức về đan đạo lần lượt được lão trình bày, Ninh Hạo có một số chỗ không hiểu lão cũng không ngần ngại giải thích cặn kẽ nhờ vậy hiểu biết của hắn được nâng lên rất nhiều.

Tầm một tiếng sau, Lý Nguyên kết thúc quá trình lên lớp, thực sự thì lão còn muốn dạy thêm nhưng không thể cố thêm vì mỗi lần nói chuyện phổi trong ngực cứ như bị lên cơn, lão ho liên tục, miễn cưỡng phải dừng lại nghỉ.

"Tôn sư trọng đạo" là đức của người đọc sách, tuy hai thầy trò Ninh Hạo có một số khúc mắc chưa giải, nhưng Ninh Hạo sẽ không khoanh tay đứng nhìn sư phụ vì giảng dạy cho mình mà bệnh tật, hắn rót một cốc nước mời thầy rồi dìu sư phụ ngồi xuống ghế.

Lát sau, Lý Nguyên cơn ho dần dịu xuống bất quá trời cũng đã muộn, trước khi Ninh Hạo rời đi Lý Nguyên liền phổ cập một số thứ cần thiết chuẩn bị cho đại lễ vương giả chi đan.

Đại lễ này, Ninh Hạo trước đây đã nghe qua rồi, là lễ tưởng nhớ các vị tổ sư đan đạo, nhân tiện tiến hành so đấu giữa hai viện đông và tây.

Khi Ninh Hạo vừa bước ra khỏi phòng, chợt Lý Nguyên gọi lại, trên bàn lão từ lúc nào đặt một tô canh.

Là tô canh màu xam lam tháng trước, nhìn vào tô canh này, Ninh Hạo trong lòng hiện ra mối nguy rõ rệt, tuy đây chỉ là thuốc dẫn nhưng cũng không cần thiết phải uống đến lần thứ hai, Ninh Hạo không hề một chút tin tức nào về thành phần có trong thuốc dẫn.

- Đồ nhi ngoan, mau uống đi.

Lý Nguyên lạnh lùng nói, hàm ý rõ ràng, không uống hết bát canh này, ngươi đừng mong rời khỏi đây.

Trong lòng ngực Ninh Hạo một tia đè nén, hắn nhìn thẳng vào mắt đối phương,  lạnh nhạt nói:

- Không uống có được không?

Lý Nguyên không trả lời, coi như chưa nghe thấy.

Ninh Hạo thở dài, xem ra bát canh hắn không thể từ chối được rồi, với tính cách cổ quái của Lý Nguyên chắc chắn sẽ không từ bỏ, nếu hôm nay mình dứt khoát không uống, hắn có thể sẽ nằm lại nơi đây, Ninh Hạo lúc này chưa muốn trở mặt với đối phương, đơn giản hắn không nhìn ra Lý Nguyên nông sâu, đừng tưởng lão là đan sư mà tu vi không cao, trên đời cũng không thiếu những vị đan sư y bát lợi hại đã thế cảnh giới không chút tầm thường.

🔥 Đọc chưa: Hệ Thống Bất Diệt ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cầm lên tô canh, vẫn là mùi vị ngai ngái khó ngửi như lúc đầu, ặc thật khó nuốt.

- Tốt, tốt...

Lý Nguyên gật đầu hài lòng.

- Ta có thể đi được chưa?

Ninh Hạo tức giận nói, hắn không thích mình bị bắt ép hay bị quản thúc.

Chưa ra đến cửa, Ninh Hạo chợt ngã gục xuống, ôm bụng rên la.

- Lão đầu hói, rốt cuộc ngươi cho ta uống thuốc gì?

Ninh Hạo liền thẳng thừng mắng Lý Nguyên không thương tiếc, lúc này hắn không còn tỏ vẻ văn nhân gì hết, mọi từ ngữ bẩn thỉu trên đời được gắn sau hai chữ Lý Nguyên.

- Lão đầu hói chết tiệt, ta nguyền rủa lão nghìn năm không lấy được vợ,...

- Lão đầu hói đi ỉ* bị chó cắn gi*i...

🔥 Đọc chưa: Kiều Thê 19 Tuổi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Lão đầu tử, lão tử có thành ma cũng không tha cho ngươi...

Đối với những ngôn từ chợ búa dành cho mình, Lý Nguyên dường như không để tâm, lão nhìn Ninh Hạo mà tức cười, lắc lắc đầu đứa trẻ này thật là thú vị.

Ngồi xổm xuống canh, Lý Nguyên cười nói:

- Tiểu tử, ngươi đừng có mà vu oan cho người tốt, lão phu muốn hại ngươi thì thiếu gì cách, tội gì phải dùng đến trò hạ độc hèn hạ.

Lời lão đầu hói vừa nói ra, Ninh Hạo lăn quằn quại dưới sàn cũng phải gật đầu, lão nói rất có lý a nhưng tại sao...

Lão đầu tử nói tiếp:

- Ngươi thử đứng dậy vận nội công cho ta xem.

Ninh Hạo nghe vậy, hắn liền bỏ qua nghi hoặc, ráng nhịn đau ngồi dậy vận nôi công, thật lạ a vậy mà cơn đau lập tức biến mất, không những thế Ninh Hạo còn cảm giác người sảng khoái muốn bay bỗng.

Lý Nguyên ho lụ khụ vài cái, nói:

- Thứ ngươi vừa uống cũng chẳng phải cái gì ghê gớm, thực ra ta chỉ bỏ thêm chút thảo dược, giúp ngươi khai thông kinh mạch, chỉ có điều khi uống vào loại thuốc này bụng sẽ có cảm giác chướng đau, đau đến nỗi muốn chết đi sống lại.

🔥 Đọc chưa: Tên Em Là Bệnh Của Anh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Đúng như những gì Lý Nguyên nói, thứ Ninh Hạo vừa uống thực ra là thảo dược, vận công chưa lâu, Ninh Hạo liền cảm giác mạch máu trong người lưu thông khí huyết dần ổn định, cảm giác từng dây mạch máu tê mát không nói nên lời, cặn bã trong người lần lượt bị đào thải.

Đột phá, Ninh Hạo tròn mắt nhanh như vậy mà đã đột phá tầng thứ 3, lực lượng thân thể tăng thêm bậc nữa, từ 200 cân lên 300 cân.

Lý Nguyên thấy bộ dạng Ninh Hạo ngây ra như phỗng, bèn cười ha ha, sau đó đuổi hắn ra khỏi phòng, chẳng thêm một lời giải thích nào.

29

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.