ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Thiếu niên Đình Văn

Hương Vân Sơn núi cao hùng vĩ với 3 ngọn núi cao hơn nghìn trượng, mây phủ quanh năm, trải dài cả 1 vùng rộng lớn phía Tây thuộc Sơn Minh Tiểu quốc. Ngay dưới chân núi, nguyên vẹn có 1 cái thôn trang - Hương Vân thôn với hơn Trăm hộ dân, chủ yếu săn bắn dã thú để sống qua ngày. Hương Vân thôn là nơi tận cùng có người sinh sống quanh 100 Dặm vuông quanh đây. Bởi tiếp theo hướng Tây là dãy núi cao đầy nguy hiểm, hằng năm không biết bao nhiêu người chết tại nơi đây, dần dần hình thành nhiều vùng cấm địa. Thôn dân cũng như những tên thợ săn chỉ tiếp cận phạm vi ngoài vài trăm dặm quanh chân núi không dám đi sâu. Quanh năm, nơi đây sẽ có 1 mùa săn bắn trọng điểm là vào tháng 3 đén tháng 6 khi mà thời tiết vừa ấm lên dã thú ra ngoài tìm thức ăn cũng như mùa sinh sản cận kề. Hương Vân sơn lại là nơi giáp ranh để vào Núi.

Năm nay cũng vậy, đường sá nhộn nhịp hẳn lên, tiếng vó ngựa kêu suốt. Thôn trang thật sự náo nhiệt, đồng thời là lúc sinh cơ làm ăn của thôn dân.

🔥 Đọc chưa: Trọng sinh tu tiên tại Đô Thị ( Convert ) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mặt Trời vừa buông xuống, cả thôn chìm vào bóng tối. Xa cuối thôn về phía nam có một căn nhà đang có ánh lửa đang cháy sáng.

-"Phụ thân người hãy dẫn con đi săn nha, con đã mười hai tuổi rồi!" - Thiếu niên ăn mặc đơn sơ thân hình gầy guộc đang nhìn cha mình với ánh mắt khẩn cầu.

-"Con trai ngoan, có ý tứ." - Một cái trung niên qua tứ tuần khuôn mặt đầy khắc khổ nhìn con trai, vui vẻ trả lời.

Trung niên này tên Đình Phú là tay thợ săn giỏi nhất vùng này, ai ai không biết hắn có 1 cái nhi tử chí hướng theo nghề mình, Hắn thực vui và kỳ vọng vào con trai mình. Hắn không cần con trai cầu xin, hắn định mùa này dẫn theo con mình cùng tham gia đi săn để học hỏi giúp đỡ gia đình.

🔥 Đọc chưa: Vô Thượng Tiên Quốc ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

  • "Văn nhi, qua sang năm hẳn theo phụ thân đi săn. Còn ông này, Văn nhi còn nhỏ biết gì mà săn với bắn cơ chứ" - Thiếu phụ chất phác vừa cầm chén canh đưa qua Phu quân, lo lắng nói.

Cậu thiếu niên đang đương tuổi hiếu kỳ, thích mạo hiểm. Cậu muốn giống cha mình, là một tên thợ săn giỏi, cậu đã quyết tâm năm nay sẽ đi săn cùng cha mình. Trước thời gian mùa đi săn diễn ra, cậu đã cố gắng tập thể lực, thường xuyên chạy bộ quanh sân sau núi. Nhưng Đình Văn có cái suy nghĩ thật quyết tâm, chí hướng thợ săn từ bé. Cho nên lần này cậu hướng Phụ thân mình đi săn cùng.

  • "Phụ thân còn chưa yên tâm nhi tử, con cùng phụ thân đi săn ngoài chân núi vài mươi dặm thôi, con mong người đồng ý để con giúp người mưu sinh nha." - Đình Văn hết sức quyết tâm nói.

Trung niên hướng người con trai này hãnh hiện nói: - " Bà thấy con mình chưa! Thật tốt mà!". Rồi quay sang bên the tử mình khuyên bảo.

-"Sẽ không có việc gì nguy hiểm đâu mẹ nó à! Có tôi ở đây rồi sẽ hướng nhi tử thật tốt nha!"

Thiếu phụ lắc đầu nhìn hai cha con không khỏi lo lắng: " Văn nhi còn nhỏ, ông hãy chiếu cố nó thật tốt à! Lần đầu đi săn bỡ ngỡ nha."

"Ha ha..."

Đình Phú hướng về thê tử dặn dò đồ đạc cho ngày mai, và dặn nhi ngủ sớm, để mai còn hẵng lên đường.

Đình Văn thiếu niên thật vui mừng, không thể chợp mắt được, cứ nghĩ ngày mai mình được đi săn, tinh thần thật tốt. Hắn thiếu niên mười hai tuổi so với cùng trang lứa trong thôn vóc dáng là hạng trung, siêng năng được hàng xóm yêu thích. Được sống một cuộc sống thật giản dị với những ước mơ sau này. Nhưng cậu nào biết lần này là lần cuối mình cùng gia đình sum vầy.

🔥 Đọc chưa: Thiên Y Phượng Cửu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thiếu niên mãi miết với những suy nghĩ trong cuộc đi săn làm cậu thiếp đi lúc nào không hay, trên miệng còn nở một nụ cười nhẹ đầy thỏa mãn.


Tiếng gà gáy vang dội cả thôn trang, Một cậu thiếu niên vươn mình dậy đang chuẩn bị cho cuộc đi săn đầu đời.

"Ăn sáng nào, Văn nhi!" - thiếu phụ lên tiếng.

"Mẫu thân, đồ đạc đã xong rồi! Oa, đồ ăn thật thơm, nhi tử thật có phúc." - Cậu hướng mẫu thân ôm và âu yếm nịnh nọt. Thực ra hắn vẫn còn 1 cái nhi tử 12 tuổi đấy, chưa thật sự là trưởng thành đâu.

🔥 Đọc chưa: Độ Kiếp Tám Trăm Năm, Ta Thành Cấm Kỵ Sinh Mệnh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ngươi cái tiểu tử thật khéo nha, mau ăn rồi cùng phụ thân ngươi đi săn."

"Ây nha,... mẫu thân, phụ thân đâu rồi à" - Đình Văn chợt nhìn không thấy cái phụ thân mình nên băng khoăn sợ bị bỏ rơi.

"Cái tiểu tử thúi này lo mà ăn nhanh lên, Phụ thân ngươi đang chuẩn bị cung tên, với đao đó." - Thiếu phụ cười nói nhẹ nhàng.

Nàng thực giờ phút này lại lo lắng cho như tử, còn nhỏ tuổi lại thích chi như vậy. Nhưng nàng biết, so với thiếu niên trong thôn, cái nhi tử nhà mình là hiếu thảo, ngoan nhất đấy. Nàng lại quay sang dặn dò con mình:

🔥 Đọc chưa: Võ Hiệp Chi Thần Cấp Bộ Khoái(dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

" Nhi tử à nghe mẫu thân nói ..."

"Bà, mẹ Văn nhi này suốt ngày ca cẩm vậy con sao trưởng thành được cơ chứ!" - Đình Phú bước vào bàn ăn hớn hở nói.

Cái nghĩ nghĩ của nàng thực đúng, nagf có mỗi cái nhi tử này thôi, phải cưng chứ. Nhưng vẫn không dám cãi chồng mình được.


49

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.