Chương 3 - Chồng Quỷ
Anh ta vừa chỉnh xong thì tảng đá thì trên đó hiện lên hình ảnh người mẹ yêu quý của tôi . Nhìn lại cảnh tượng ngày hôm đấy , nhìn lại cái chết của mẹ tôi , tôi đã sụp đổ , tôi đã thật sự sụp đổ rồi ! Mặt bà ấy , là tự bà ấy rạch , là bà ấy tự huỷ hoại , là bà ấy tự sát ....
- Tôi có thể gặp mẹ tôi ?
- Gặp mẹ cô ? Nếu cô có thể đi qua được hết mười bảy tầng địa ngục thì cô sẽ có thể gặp được bà ấy ở tầng thứ mười tám .
Tôi lau những giọt nước mắt đang vội rơi , gật đầu lia lịa . Để được gặp mẹ , tôi có thể làm được tất cả , bây giờ có ra sao thì tôi cũng chỉ muốn gặp bà ấy , dù chỉ được gặp một lần .
-Nhưng bà ấy là một người lương thiện , tại sao lại bị đày xuống mười tám tầng địa ngục vậy ? Ở dưới đấy thì mẹ tôi sao có thể ..............
Tôi chưa nói xong thì đã oà lên khóc như một đứa con nít lạc mẹ giũa dòng người đông đúc . Anh ta nhau mày , lấy từ trong túi ra một chiếc vòng rồi đưa cho tôi . Ngay khi tôi vừa đeo chiếc vòng ấy lên cổ thì mặt phỉ thuý của chiếc vòng ấy bỗng sáng chói lên , mở ra một cánh cổng sáng rực màu lửa . Chỉ vào cánh cổng đang mở ấy , anh ta nhìn tôi .
- Trong đó sẽ giải đáp tất cả mọi câu hỏi của cô . Hãy nhớ lấy , cô chỉ có thể vào trong đó đúng mười hai canh giờ . Sau mười hai canh giờ , cánh cổng đó sẽ đóng , đẩy cô trở lại nơi này .
Tôi gật đầu nhẹ rồi mạnh mẽ bước vào rồi từ từ đi hết mười bảy tầng địa ngục . Hết bằng đấy tầng , tôi đã chứng kiến đủ thứ , đủ kiểu tra tấn và cũng nghe đủ những tiếng kêu la , gào khóc . Nếu như con người ta biết rằng làm việc ác thì sẽ có ngày này thì có chắc người ta sẽ không làm chứ ? Cho đến khi bị tra tấn như này thì có hối hận nhưng cũng đã quá trễ rồi ! Người trần thì bị tra tấn dã man thì sẽ chết nhưng người âm thì sẽ chẳng chết được nữa . Thế còn mẹ tôi , giờ bà ấy ra sao , bà ấy liệu có ác đến nỗi phải đầy xuống tầng mười tám như thế hay không ? Khi vừa đặt chân xuống tầng cuối thì tôi không còn để ý gì nữa mà vội đưa mắt tìm mẹ tôi giữa đám người đông đúc đang bị tra tấn ấy . Sau một lúc lâu tìm kiếm thì tôi cũng đã tìm được bà ấy . Tôi vui mừng chạy lại ôm chầm lấy bà ấy mà oà khóc như lúc nhỏ , tôi bị đám bạn trêu trọc .
- Ánh Tuyết ! Con .... sao con lại ở đây ?
- Chuyện dài lắm mẹ ạ , mẹ chỉ cần biết là có một người đàn ông đưa con xuống dưới đây là được . Mà tại sao mẹ lại ở đây vậy ? Đáng lẽ ra mẹ xuống dưới đây thì phải đoàn tụ với ông bà chứ ?
Ngay sau khi nghe tôi hỏi , nụ cười hạnh phúc của bà liền vụt tắt , bà quay mặt đi như không muốn trả lời tôi .
- Mẹ ..... mẹ làm việc cho Diêm Vương ở dưới này ! Cả gia tộc của ta , mỗi một con người khi đến tuổi Âm Định , con người ta sẽ có dấu ấn của Hoa Bỉ Ngạn ở trên lưng . Khi mà trên lưng vừa đủ 12 cánh hoa đỏ thắm thì chúng ta sẽ đều phải tự sát , mẹ cũng thế mà . Không phải năm đó con còn hỏi về hình Hoa trên lưng mẹ hay sao ?
Tôi cũng thấy lạ mấy ông Diêm Vương này thật ! Có biết bao nhiêu gia tộc có thể làm việc này , có cần nhất định phải là gia tộc của tôi làm không ? Đang nghĩ vẩn vơ thì miếng phỉ thuý trên cổ tôi lại sáng trở lại , cánh cổng lần này không mở ra đợi tôi vào nữa mà trực tiếp đẩy tôi ra bên ngoài . Tôi cũng chỉ có đủ thời gian để nói lời từ biệt với mẹ trước khi tôi bị đẩy ra , thậm chí đến cả trăm câu hỏi ở trong đầu tôi vẫn chưa được giải đáp .Vẫn lại là người đàn ông đó , vẫn là tam hòn đá , vẫn là cảnh vật ấy ..... Tự dưng tôi thấy hụt hẫng và thất vọng vô cùng . Có lẽ vì thời gian tôi gặp mẹ quá ngắn chăng ?
- Cô ở dưới đây cũng lâu rồi , chắc mọi người trên đó mong cô lắm rồi đó ! Cô hãy ngoan ngoãn quay về nhé !
Anh ta nhẹ nhàng nói với tôi .
33
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
