ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6 - Chuyện tình năm 17

Vừa vào đến bên trong, cả Thiên Tâm và Tiểu Đồng đều há hốc bởi lẽ ở bên ngoài thì lại cổ kín nhưng bên trong lại là một không gian vô cùng hiện đại và ngôn tình. Long Hàn thuận theo âm mưu của Cố Phong nên sắp cho họ chỗ ngồi lãng mạn nhất. Cố Phong bắt đầu tiết mục diễn viên của mình:

- Hôm nay đích thân tôi sẽ pha cho hai cô một loại coffee đặc biệt mà chỉ ở đây mới có.

Thiên Tâm nhướng mày:

- Anh pha ư? Người như anh mà cũng biết pha coffee ư?

- Đương nhiên là biết!

- Dù vậy tôi cũng không dám uống! - Kèm với lời nói ấy là vẻ mặt đầy nghi ngờ của Thiên Tâm.

Lúc này Long Hàn mới lên tiếng:

- Thôi thì bây giờ như vầy đi, cứ để nó pha rồi cho hai cô uống thử. Nếu có vấn đề gì thì tôi sẽ đích thân pha hai ly khác cho hai cô!

🔥 Đọc chưa: Không Nhận Người Tình Cũ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nói rồi, Cố Phong cùng Long Hàn đi vào pha coffee.

Hồi sau, Cố Phong mang ba tách coffee ra. Và không quên dặn hãy cẩn thận khi uống. Chỉ vừa mời dứt lời, cả Thiên Tâm và Tiểu Đồng đều nhả cả ra vào dĩa. Lúc này, khôn chỉ Thiên Tâm mà cả Tiểu Đồng cũng thấy tức giận đối với Cố Phong. Và rồi, Thiên Tâm vừa bực dọc vừa cau mày mắng:

- TÊN KHỐN! Anh cho bọn tôi uống cái thứ gì thế này?

- Đó... - Im ngay! - Tiểu Đồng chợt lên tiếng khiến Cố Phong chẳng có cơ hội để mà giải thích. Nhưng may cho cậu ta là ngay lúc đó, Long Hàn cũng vừa đi ra.

Thấy tình thế căng thẳng, Long Hàn liền vội chạy lại:

- Bình tĩnh! Bình Tĩnh! Có chuyện gì thì từ từ nói!

Vì là Long Hàn nên Thiên Tâm nhẹ giọng lại:

- Bình tĩnh? Không biết hắn cho bọn tôi uống cái thứ coffee quái quỷ gì, mà vừa uống vào đã đắng chát đến tê cả lưỡi!

Nghe vậy, Long Hàn liền tán đầu Cố Phong:

- Thằng ngáo này! Mày lại quên dặn trước về mùi vị ban đầu à?

- Có mà! Tao bảo là: "Hãy cẩn thận khi uống."

Long Hàn lắc đầu thở dài rồi nói:

- Thôi tao quỳ. Ngáo hết thuốc chữa. - Nói rồi, Long Hàn quay sang hai người Thiên Tâm. - Xin lỗi hai cô. Do thằng Thiên nó nói không rõ nên tôi xin nói lại. Vị đắng chát mà hai cô cảm nhận được chính là mùi vị đầu tiên của tách coffe này. Và hãy cố gắng nuốt xuống để cảm nhận những mùi vị kế tiếp.

Nghe theo Long Hàn, Thiên Tâm và Tiểu Đồng liền uống thử lại một ngụm và cố gắng nuốt nó. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của hai người bọn họ, Cố Phong thì phì cười, còn Long Hàn cũng vậy nhưng không quên hỏi lại:

- Hai cô thấy mùi vị về sau thế nào?

🔥 Đọc chưa: Lãnh Khốc Phu Quân ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cả hai đều đồng thanh:

- Rất lạ. - Thiên Tâm bình phẩm thêm. - Không những lạ mà còn rất đặc biệt. Khi vừa uống vào thì đắng chát đến tê cả lưỡi nhưng khi nuốt xuống thì lại ngọt mà từ ngọt dịu đến ngọt lịm đi ấy. Hơn nữa, vị ngọt ấy không những không gắt cổ mà còn khiến lưỡi dù đang tê dại cũng cảm nhận được một cách nhè nhẹ. Sau đó thì tan biến dần. Và dù chỉ trong khoảng khắc ngắn cũng khiến người ta xao xuyến không nguôi và nhớ mãi đến nó.

Nghe những lời này từ Thiên Tâm khiến cho Cố Phong há hốc, bởi lẽ chàng không ngờ rằng nàng ta lại chỉ ngay trong ngụm đầu tiên đã hiểu rõ tách coffee này đến như vậy. Còn Long Hàn thì không ngừng tán thưởng:

- Hay lắm! Nói rất hay! Cô là một trong số ít những vị khách có duyên được uống tách coffee này mà lại có thể bình phẩm rõ ràng như vậy!

- "Có duyên"? - Thiên Tâm cảm thấy kỳ lạ.

- Ừ... Người có duyên... - Nói đến đây thì sắc mặt Long Hàn cũng biến đổi, u sầu hơn, ảm đạm hơn, hai mắt thì ứ lệ như muốn khóc.

Trước khung cảnh ấy, bầu không khí cũng u sầu, ảm đạm theo và mọi người cũng im lặng. Sau cùng, Long Hàn chỉ tạm biệt rồi lẳng lặng mà bước vào văn phòng. Lúc này, cả Thiên Tâm và Tiểu Đồng đều thắc mắc với Cố Phong. Cậu ta chỉ trả lời đơn giản:

- Đó là một câu chuyện dài, hãy uống hết tách coffee đó rồi tôi sẽ kể. - Nói rồi Cố Phong lấy ra phương thuốc đã chuẩn bị cho Tiểu Đồng.

Cuối cùng, tách coffee cũng hết, lại một lần nữa, Thiên Tâm và Tiểu Đồng lại ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ bên trong lòng tách coffee: "Nếu dùng một loại coffee để miêu tả tình yêu thì chỉ có loại coffee, mà khi vừa uống vào có vừa có vị ngọt lại ngay lập tức chuyên sang đắng chát đến tê cả lưỡi, nhưng lại ngọt dịu dần đến lịm đi khi nuốt xuống. Bởi lẽ tình yêu cũng như vậy, gần như luôn chẳng bao giờ là ngọt ngào hoàn toàn, thế nhưng nếu "nuốt" được thì lại ngọt vô cùng."

- Đúng vậy, quán coffee này cũng như tách coffee mà các cô đã uống và cả những chữ đó đều liên quan đến chuyện tình đã lâu của Long Hàn. Và nếu tôi nhớ không lầm thì hôm nay là ngày giỗ của cô ấy - Cố Phong chợt nhớ ra. - À phải rồi, tôi quên giới thiệu, cậu ta là Nam Môn Long Hàn, chủ của quán coffee này, cậu ta hơn tôi ba tuổi. Và giờ tôi sẽ trả lời cho thắc mắc ban nãy của các cô.

_ 12 năm trước _

Long Hàn vốn có đam mê về coffee nhưng vì gia đình muốn cậu nối nghiệp nên cậu ta không thể theo đuổi đam mê mà chỉ có thể tìm hiểu sơ sơ. Và vào một ngày nọ, ngày khởi đầu cho định mệnh đến với cậu.

- Cho tôi một tách Espresso Cappuchino. - Vừa bước vào một quán coffee Long Hàn đã gọi ngay một tách Cappuuchino.

Thế nhưng ngay khi vừa uống vào, Long Hàn đã phải nhả ra và đòi gặp nhân viên pha chế. Ông Trời lại khéo trêu người, ngay khi vừa nhìn thấy cô nhân viên pha chế ấy thì đã rung động. Long Hàn cố giữ bình tĩnh với vẻ đẹp ấy:

- Cô xem thử xem, cô pha ra tách Cappuchino gì thế này? Quá khó uống, có vẻ hạt coffee đã bị hỏng!

- Tôi xin lỗi. Là do lỗi của tôi đã sai sót không kiểm tra hạt coffee trước.

- Thôi không sao. Mà hình như cô cũng khá am hiểu về coffee đúng không?

- À dạ.

- Thế cho tôi xin số điện thoại được chứ? Vì tôi đã trót say cô mất rồi.

Nhạc Băng đỏ mặt, thẹn thùng quay vào trong. Nhìn thấy vẻ mặt đó của nàng ta, Long Hàn liền khoái chí.

Từ sau lần đó, Long Hàn đã xin vào làm việc cùng Nhạc Băng. Họ đã cùng nhau nghiên cứu về coffee. Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, dần dần, cả hai có tình cảm với nhau. Và một năm sau, vào một ngày nọ. Long Hàn hẹn Nhạc Băng ra một nơi. Tại nơi đây, cậu ta tốt rất nhiều công sức dùng đủ thứ, nào là bóng bay, nào là nến, nào là hoa hồng, cả những ánh đèn đầy màu sắc để bày biện trang trí khắp cả gian phòng khiến cho nơi đây trở nên vô cùng lãng mạn.

Từ sau lần đó, bọn họ cùng nhau nghiên cứu về coffee và rồi dần dần cả hai có tình cảm với nhau. Và một năm sau, vào một ngày nọ, Long Hàn hẹn Nhạc Băng ra một nơi. Tại nơi đây, cậu ta tốt rất nhiều công sức dùng đủ thứ, nào là bóng bay, nào là nến, nào là hoa hồng, cả những ánh đèn đầy màu sắc để bày biện trang trí khắp cả gian phòng khiến cho nơi đây trở nên vô cùng lãng mạn.

Ngay khi vừa bước vào, Nhạc Băng không khỏi ngạc nhiên với khung cảnh lãng mạn ấy. Hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, bỗng nhiên cô ấy nghe thấy một giọng hát cất lên. Quay người lại thì cô thấy người hát chính là Long Hàn.

🔥 Đọc chưa: Chớ quấy rầy phi thăng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cô xúc động đến hai mắt rưng rưng. Cuối cùng, cô bật khóc trong niềm hạnh phúc khi Long Hàn nói câu:

- Nhạc Băng, anh yêu em, làm bạn gái anh nhé!?

Nhạc Băng không nói mà chỉ ôm Long Hàn vào lòng.

Có lẽ bọn họ thiên duyên tiền định, càng bên nhau, càng cùng nhau nghiên cứu về coffee thì họ lại càng yêu nhau.

Và rồi, thêm một năm lại một năm, cũng là cái năm mà bi kịch đến với Long Hàn. Lại một lần nữa, cậu ta chuẩn bị những thứ lãng mạn nhất dành cho Nhạc Băng. Nhưng lần này, cậu ta chuẩn bị công phu hơn, lãng mạn hơn, cốt là để cầu hôn với nàng.

Đêm đó, Long Hàn vờ chở Nhạc Băng ra tòa nhà Nam Môn của gia tộc. Hai người bọn họ vừa xuống xe thì ngay lập tức, màn hình chiếu ngay trên nóc của tòa nhà liền chiếu ra những hình ảnh yêu thương thân mật khi họ bên nhau.

Lần này, Long Hàn chỉ vừa mấy lấy nhẫn ra thì Nhạc Băng đã ôm trầm lấy cậu rồi bật khóc.

Cuối cùng, ngày định mệnh ấy cũng tới. Trước ngày tổ chức hôn lễ một ngày, gia đình Long Hàn nhận được một bức thư viết rằng: "Nam Môn Thái Thiên, hai mươi năm trước, tao cùng anh hai tao không đánh lại mày và chính mày đã giết anh ấy thì bây giờ, hai mươi năm sau, tao sẽ cho thằng con của mày nếm trải cảm giác mất đi người thân yêu nhất! Nhưng mày yên tâm, nếu mày tự nộp xác tới đây thì tao sẽ tha cho con dâu mày! Địa chỉ tao sẽ đưa sau. - Âm Thịnh."

Vừa đọc xong bức thư, Nam Môn Thái Thiên, tức cha của Long Hàn liền vứt lá thư rồi đập tay xuống bàn mà mắng:

- Khốn nạn cái bọn Âm Thịnh! - Cùng theo đó là vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Lần đầu tiên Long Hàn Thấy cha mình như vậy nên không khỏi kinh hãi. Càng kinh hãi hơn khi nhìn vào cái bàn mà cha cậu đã đập, nó không bể hết mà chỉ bể vừa đúng một bàn tay bởi lẽ cậu không ngờ rằng cha mình lại có công lực như vậy. Ngay khi vừa bén lên suy nghĩ: "Không biết lá thư đó viết gì mà khiến cha trở nên như vậy!?" Cậu liền tiến lại nhặt lá thư lên mà đọc. Vừa đọc xong, cậu liền xé toạc bức thư. Nhìn thấy Long Hàn như vậy, Thái Thiên liền gọi:

- A Hàn! Con qua đây. - Thái Thiên dần bình tĩnh lại. - Có chuyện này vốn đã qua nên ta tính không kể cho con nhưng có vẻ lần này phải kể rồi.

Thái Thiên nhắm mắt thở dài một hơi rồi nói tiếp:

- Chuyện này phải kể từ lúc ông nội của con còn sống. Khi xưa, ông vốn là đại ca cầm đầu của một bang hội. Cũng nhờ con đường đó mà chúng ta mới có được gia sản như bây giờ. Còn Âm Thịnh, hắn là một trong những kẻ bị ông cùng các anh em cướp địa bàn. Và hai mươi năm trước, khi con vừa chào đời, hắn và anh hai của hắn đến tìm ông con báo thù. Nhưng lúc đó, ông con đang lâm bệnh nặng nên ta phải thay thế ông con ra mặt. Ta cũng đã cố gắng giản hòa với bọn chúng để cho qua mọi chuyện. Nhưng chúng lại không chịu bỏ qua, lại càng bất hạnh, lúc đó con đột nhiên sốt cao nên mẹ con hốt hoảng bế con ra gặp cha. Ngay lúc đó, anh của Âm Thịnh đã bắt lấy con và uy hiếp cha. Lúc đó, vì quá nôn nóng cứu con nên ta đã lao vào đánh với bọn chúng. Cuối cùng thì vì quá nóng giận, ta đã lỡ tay đánh chết anh của Âm Thịnh. Cũng vì vậy mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay.

Biết rõ về cơ ngơi của gia đình lại mang cho Long Hàn thêm thắc mắc:

🔥 Đọc chưa: Hôn Sai 55 Lần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Thưa cha, nếu vậy thì sao bây giờ chúng ta lại kinh doanh trang sức và thời trang?

- Bởi vì ta không muốn sau này lại xuất hiện tình trạng có kẻ tới báo thù. Nên sau khi ông nội con mất, ta thay thế vị trí của ông và bàn bạc với các anh em trong bang. Được sự ủng hộ của mọi người, ta dần dần chấm dứt các hoạt động hắc đạo mà chuyển sang chính đạo. Các nhân vật tên tuổi trong bang hội cũng thành lập công ty riêng, các anh em khác thì đi theo đại ca của họ.

Thái Thiên chỉ vừa dứt câu, tiếng nhạc chuông điện thoại bỗng vang lên. Đó là dòng tin nhắn của Âm Thịnh về địa chỉ điểm hẹn. Biết Long Hàn đang nôn nóng cứu người nên Thái Thiên liền khuyên ngăn. Long Hàn vì tức giận nên không nghe, lúc này mẹ Long Hàn từ ngoài bước vô nói:

- Nghe lời cha con đi, nóng nảy chẳng giúp ích gì đâu.

Cả cha và mẹ cậu đều lên tiếng nên Long Hàn không thể không nghe. Thái Thiên nói tiếp:

- Trong hắc đạo, không ai không biết cái bọn Âm Thịnh gian manh xảo trá, không bao giờ giữ đạo nghĩa, quy tắc giang hồ. - Thái Thiên lắc đầu thở dài. - Dù đã đi vào chính đạo nhưng ta không thể bỏ mặc anh em trong bang được. Và ta càng không thể để đứa con trai độc nhất của ta đi nộp mạng được!

- Con biết... - Long Hàn xúc động, hai mắt rưng rưng. - Nhưng Nhạc Băng là vợ sắp cưới của con.

Sầm Thi khuyên:

- Ta hiểu tâm trạng của con nhưng con đi như vậy quá nguy hiểm! Hơn nữa, còn biết bao cô gái khác mà, thậm chí rằng còn xinh đẹp hơn và chắc chắn giàu hơn cô ta.

Long Hàn không thể kiềm chế cảm xúc của bản thân nữa, chàng bật khóc rồi hét toáng lên:

- Nhạc Băng là cô gái duy nhất con yêu!

Lúc này, Thái Thiên và Sầm Thi mới hiểu rõ suy nghĩ của Long Hàn. Sầm Thi nói:

- Được rồi, bọn ta cũng không cản con nữa nhưng con không được đi một mình. - Ngẫm nghĩ một hồi rồi nói tiếp. - Con gọi thêm Cố Phong đi, thằng nhóc đó không tầm thường đâu, nó sẽ giúp được cho con.

Thái Thiên nói thêm:

- Ta cũng sẽ gọi thêm Mao Thái Cực, cậu ta là huynh đệ bát bái chi giao của ta, từng cùng ta vào sinh ra tử, đồng thời cũng là cao thủ Thái Cực Trần Gia.

🔥 Đọc chưa: Tội Ác Trong Mơ (Dream Man) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bọn họ vừa dứt lời, Long Hàn liền quỳ xuống dập đầu nói:

- Con trai bất hiếu, cám ơn cha mẹ đã toại thành ý nguyện của con. Con hứa sẽ bình an trở về!

• Chuyến đi này của bọn người Long Hàn là lành hay dữ? Và liệu họ có cứu được Nhạc Băng rồi trở về bình yên? •

6

0

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.