ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10 - Chương 10

Hoàng mở mắt , Hoàng thấy người của mình như chẳng cònsức lực gì . Và người cậu thấy đầu tiên chính là Linh . Cô bé đang ngủbên chiếc giường bệnh của cậu . Hoàng khẽ vuốt tóc thì Linh thức dậy .Mắt Linh sưng húp , có lẽ do khóc nhiều quá :

- Anh...anh tỉnh rồi à . Để em đi gọi bác sĩ .

- Không cần đâu . Linh ngồi đây đi .

Linh ngồi đó . Nhìn Hoàng có vẻ mệt mõi , Linh đau xót , cô lấy khăn lau mồ hôi đang chảy ướt đẩm mặt . Cô hỏi :

- Anh có bệnh gì à ?

- Không ! Làm gì có . Ai nói gì với em à ?

🔥 Đọc chưa: Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Không . Em hỏi nhưng ông bà chủ không nói gì ?

- Không có gì đâu . Anh khỏe mà .

- Uhm` ! Thật nhé ._Linh hỏi ngờ vực

- Uhm` !

Cậu nói dứt khoát của Hoàng làm Linh yên tâm . Cô luôn luôn tin vào những lời của Hoàng .

Kể về Sơn . Khi nghe tin Linh , đã chạy vào bệnh viện để thăm cô . Vàsau một hồi nói chuyện , Linh đã đề nghị 2 cô và anh không nên gặp nhaunữa . Cô đã nói cô chỉ xem anh như một người bạn , không hơn không kém . Và Sơn đi về , anh hiểu trái tim cô thuộc về ai .

Hôm sau , Hoàng ra viện , cậu nói ghét cái mùi bệnh viện , vì thế dù gia đình nói thế nào thì cậu cũng về nhà . Hoàng vẫn còn mệt nên chưa thểđi học , vì thế Linh không còn bị " sai vặt " ở trường nữa . Nhưng côcảm thấy buồn . Không hiểu sao , không thấy Hoàng cô cảm thấy thiếuthiếu gì đó . Thời gian lúc này trôi qua thật chậm , mà cô thì lại đếmtừng giây phút để mong về nhà . Cuối cùng thì thời gian mong đợi cũng đã tới , Linh đạp xe tức tốc . Và , khi đi qua khu vui chơi dành cho trẻcon , cô thấy một cái bóng lấp loáng giống Hoàng , Linh dừng xe và vàoxem thử . Đó chính là Hoàng , cậu đang nhìn về một hướng xa xa và suynghĩ điều gì đó .

- Anh ... Hoàng ! _Lnih kêu .

- Ủa ? Về rồi đó à ?

- Uhm! Ma sao anh lại ngồi đó?

- Uhm` thì ... cho mát .

Linh bất cười . 2 người đi về . Khung trời bây giờ thật yên bình .

Tối rồi . Linh đẩy nhẹ cánh cửa thì thấy Hoàng đã ngủ . Bất giác , Linhbước vào phòng . Đến nhẹ bên giường Hoàng ngủ , nhìn anh . Rồi cô giậcthót khi Hoàng đột ngột mở mắt . Lúng túng , cô tính sẽ chạy ra khỏiphong thì Hoàng níu tay cô lại .

🔥 Đọc chưa: Xuyên Nhanh Chi Nữ Phối Kiều Diễm ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Đi đâu vậy...pé ?

- Đi ...đi ra .

- Nhìn lén người ta ngủ , rồi bỏ chạy khi người ta phát hiện à ?

- Đâu...đâu có .

Linh có hất tay HOàng ra nhưng không được , cậu kéo cô ngã lên giường . Níu chặt hai vai cô nói với vẻ nghịch :

- Thích anh hả ?

- ...

- Sao hông nói .

- Ai biết...anh nói thế....sao...trả lời .

Lúc này thì Hoàng cười vang , cái dáng điệu lắp bắp của Linh y hệt lúc cô tiển anh hồi bé .

May lúc đó phòng của Hoàng chỉ còn đèn ngủ , nếu không sẽ thấy đượckhuôn mặt cà chua lúc này của Linh . Hoàng thôi cười , anh nói :

- Anh biết là Linh quan tâm anh như anh trai , đúng không? Hì , hỏi chút mà đã lúng túng rồi .

Anh đặt một nụ hôn lên má cô .

- Về ngủ đi em gái .

Rồi anh đưa Lnih ra cửa . Lên phòng , Linh đóng cửa lại . Không biết sao câu nói đó của Hoàng cứ xoáy vào tim Linh , cô buồn .

<< Anh trai ? Mình thật sự xem anh ấy là anh trai ư ? Nếu vậy saomình buồn thế này ? Nhẻ ra khi anh ấy nói vậy mình phải vui lên chứ .Nhưng cảm giác lúc này của mình là sao ? Là sao đây ?

Tại sao xa Hoàg mình lại nhớ , anh ấy ở trước mặt mình cũng nhớ , khônggặp mình lại buồn ? Đó là cảm giác gì ? Đó là gì ? Mình ...yêu chăng ?

Mình yêu anh Hoàng à ? Có thật thế không ? Vây anh ấy có...yêu mìnhkhông nhỉ ? Chắc không đâu , nếu thích mình , anh ấy đã không nói vậy .Vậy là sao nhỉ , mình yêu đơn phương à ? Vậy làm sao cho người ta biếtđược nhỉ ? Thôi , để mai len hỏi con Quyên đã >>

-------------------------------------

🔥 Đọc chưa: Đừng Để Sói Ăn Thịt ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Và thế , tình cảm của cô càng ngày càng lớn lên , ở bên Hoàng cô cảm thấy hạnh phúc cho đến...1 ngày .

Hôm nay là chủ nhật , Linh được ở nhà , vậy mà ông bà chủ , mẹ cô và cảHoàng đều đi hết . Cô đòi đi theo thì mọi người không cho . Đợi mãi ,gần khuya tất cả mới về . Trông Hoàng thì có vẻ mệt mõi , anh đi lênphòng . Còn ông bà chủ thì lại có mang một nỗi buồn , nỗi buồn đó hiệnrõ trên khuôn mặt của bà chủ . Trông bà thật thất vọng và đau khổ . Cả 3 người vào phòng trong nói chuyện ( có cả mẹ Linh ) . Linh bước lênphòng Hoàng gọi anh dậy ăn cơm , vì cô nghĩ nhìn anh mệt mõi vậy chắcanh đói lắm . Nhưng Hoàng lại nói anh muốn ngủ . Vậy là Linh xuống nhà . Cô thấy 3 người nói chuyện lâu rồi mà chưa ra , Linh rót ba ly trà tính mang vào trong cho mọi người . Nhưng vừa đến cửa thì tiếng khóc của bàchủ đã vọng ra ngoài .

- MÌnh...làm sao...em..không thể...nhìn con mình chết dần...chết mòn được._tiếng bà chủ

- Em bình tĩnh , lỡ con bé Linh nghe thấy . Mình chưa hết hy vọng mà , họ còn đang cố tìm tũy tương ứng với Hoàng mà

- Hy vọng ư ? Con trai mình thì ngày càng yếu đi mà Mình bảo em chờ ư , em không thể ?

XOẢNG !!!!!

Tiếng thủy tinh rơi xuống thềm nhà .

- Linh ! Con...con nghe hết rồi à?_ tiếng mẹ Linh kêu lên .

Linh giờ như người không có sức . Cô không hiểu những gì ông , bà chủ cô vừa nói . Thật sự không hiểu . Cái gì mà " chết dần , chết mòn " , cáigì mà " không tìm thấy tủy tương ứng " .

- Bà chủ ? Bà vừa.... nói gì thế ạ ?

Lúc này , dường như bà chủ quá uất ức trong lòng hoặc đang có đau khổ , bà nói như hét :

- Tôi vừa nói gì ư ? Cô không hiểu hay cố tình không hiểu ? Con tôi nóbị sơ gan mãn tính , khối u đã ăn khắp người nó , và nó không tìm đượctủy tương ứng . Nó Đã không chịu điều trị ở MỸ . Nó đã về đây , bởi vìnó giử cái lời hứa ngu ngốc của nó và cô . GIờ đâ nó chỉ có thể sốngkhông quá nữa năm nữa nếu không tìmb được tủy . CÔ HIỂU CHƯA ?

🔥 Đọc chưa: Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Linh giờ đây không thể trụ được nữa . Linh ngả phịch .

- Mẹ , mẹ nói gì thế ?

Hoàng vừa bước xuống nhà một cách mệt mõi và nói .

- Linh , em đừng tin , mẹ anh nói đùa đấy .

Nói xong Hoàng đở cô dậy và đi lên phòng của Linh .

Đặt Linh ngồi trên giường . Hoàng vịnh chặt 2 cánh tay của cô :

- Linh , đừng tin những lời lúc nảy của mẹ anh . Em hiểu chưa ?

- Anh có bị bệnh không ? _Linh hỏi , mắt cô như người mất hồn , nhìn đi hướng khác .

-...

- Sao lại lừa em ? Sao anh lại về đây ?

-...

Nước mắt cô từ từ , từ từ chảy xuống .

- Tại sao....sao lại về đây ? Sao lại dấu em ? Anh nói đi ... nói đi chứ .

🔥 Đọc chưa: Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Em...em bình tĩnh đi .

Cô vùng đứng dậy , nước mắt cô giờ như không có gì giử được :

- Bình tĩnh ư ? Anh có thể bình tĩnh khi nghe NGUỜI MÌNH YÊU CHỈ CÒN SỐNG KHÔNG QUÁ NỮA NĂM ĐƯỢC KHÔNg ?

15

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.