Chương 3 - Tiên đan
Dư Tử Tuân điểm nhẹ lên trán các đệ tử, tâm pháp Luyện Khí Kỳ bèn khắc ở trong đầu. Ngoại trừ Mục Đồng cùng bốn đệ tử ký danh đã có tâm pháp tầng ba, các đệ tử còn lại đều được phân tâm pháp tầng một.
Dư Tử Tuân gọi lại ba người đang luyện tập bên cạnh bảo họ đưa Lương Cẩm cùng những người khác đến chỗ ở mới của mình, sau đó cùng Trần Du rời đi.
Trước khi đi, Lương Hạo nhìn Lương Cẩm một cái, nói:
“Cố gắng tu luyện nhé. Tư chất hơi kém cũng không phải hết cơ hội trở thành đệ tử ký danh.”
Lương Cẩm kiếp trước một lòng tu luyện, ít khi giao tiếp với mọi người. Có lẽ Lương Hạo lúc đó cũng dặn dò như thế này, nhưng nàng lại không để ý đến.
Hiện tại nàng lại bước đi trải qua mọi chuyện trước đây mới phát hiện ra rằng bản thân mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ tuyệt vời. Càng sống lâu, người ta càng thơ ơ, đến cuối cùng giữa người với người chẳng còn lại gì ngoài lợi ích và oán hận cả.
Có lẽ do nàng đã trải qua một đời tình cảm lạnh lẽo nên lại càng thấy Lương Hạo là người thật thà, thiện lương. Hắn cũng là một đệ tử tu luyện có chút thành tích, từ trước đến nay cũng hơn nhiều người, làm sao lại có thể để ý đến cảm nhận của một cô bé bị xếp giúp việc trong nhà bếp, năm sau nếu không đủ cố gắng phải rời đi chứ.
Lương Cẩm cười gật đầu với Lương Hạo, vẫn không thể hiện ra bất kỳ nuối tiếc hay không cam lòng nào vì chuyện phải giúp việc trong nhà bếp. Nàng xoay người, theo đệ tử dẫn đường kia cùng thiếu niên ban nãy rời khỏi khoảng đất trống.
Nhà bếp cùng chỗ việc vặt không xa lắm, cách đó hai dãy nhà. Đệ tử áo đen dẫn đường đưa Lương Cẩm và một người thanh niên khác vào nhà bếp, bèn được một người trung niên cao gầy tuổi khoảng bốn mươi đi ra đón.
Người kia rất gầy gò, mặt dài, trước mắt trái có một vết sẹo, ánh mắt nham hiểm. Lương Cẩm có chút ấn tượng với người này, hình như tên là Ngô Đức, bốn mươi tuổi rồi vẫn chỉ ở Luyện Khí tầng ba, kiếp này không thể làm đệ tử nội phái, bị phân đến nhà bếp làm quản lý, phụ trách nấu cơm cho đệ tử ký danh.
Biết Lương Cẩm và Tôn Văn là người mới đến được phân vào nhà bếp, Ngô Đức gật đầu xác nhận. Sau khi đệ tử áo đen kia đi rồi, hắn dẫn hai người Lương Cẩm vào khu nhà phía sau nhà bếp, chỉ vào một gian và nói:
“Lúc trước có ba bốn người ở đây. Nhưng ở đây có tổng cộng năm gian phòng, mỗi gian có thể ở hai người. Các ngươi tự chọn chỗ ở, ngày mai trước khi mặt trời mọc phải có mặt trong viện.”
Sau khi phân công xong hắn rời đi. Lương Cẩm liếc nhìn Tôn Văn, thấy hắn không đi tìm chỗ bèn nhíu mày hỏi:
“Ngươi không đi mà tìm chỗ à?”
Tôn văn nghe thế gãi đầu cười:
“Ngươi là con gái nên chọn trước đi.”
Hắn có vẻ ngoài yếu đuối nhưng trông cũng chính trực. Lương Cẩm không để ý tới việc hắn nhường mình, nhìn qua mấy gian nhà:
“Bên trái gian đầu tiên, bên phải gian thứ hai đều còn trống. Ta ở bên trái, còn bên kia cho ngươi.”
Nói xong, không đợi Tôn Văn trả lời, bèn bước vào gian bên trái. Cửa phòng không khóa, nàng cũng không thèm gõ cửa bèn đẩy vào luôn. Bên trong đúng là không có ai.
Tôn Văn lập tức mở to mắt. Hắn hơi phân vân nhưng thấy Lương Cẩm chuẩn bị đóng cửa nên mau đi tới phòng thứ hai bên phải gõ nhẹ nhưng đợi một lúc vẫn không có người đáp lại. Lúc đó hắn mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, quả nhiên là không có ai cả.
Tôn Văn nhớ lại vẻ mặt ban nãy của Lương Cẩm, không biết nói gì cũng không biết nàng làm thế nào đến được đây. Hắn ở phía sau Lương Hạo chờ Trần Du trước cửa môn phái, đương nhiên là đã thấy toàn bộ quá trình Lương Cẩm đến đây, từ trận cười điên cuồng lúc đó của nàng đến tố chất vô kém cỏi như hắn, mà trước đến sau nàng đều bình tĩnh.
“Chẳng lẽ là tiền bối lúc trước nhìn nhầm rồi sao?”
Tôn Văn thì thầm nói, trong lòng đầy nghi hoặc. Sau đó hắn lắc lắc đầu. Dư Tử Tuân là đạo sỹ có tu vi cao thâm như vậy, chắc chắn không thể nhìn nhầm.
Lương Cẩm đẩy cửa đi vào, thấy đồ đạc trong phòng chẳng khác gì so với những gì mà nàng nhớ được trước đây: chỉ có một chiếc giường cùng một chiếc bàn vuông nhỏ, còn lại một chiếc tủ quần áo đơn giản cũng không có. Tới giờ, nàng đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi, cũng chấp nhận chuyện mình sống lại kiếp trước.
Nàng đi tới giếng nước trước phòng lấy một chậu nước sạch, tìm khăn lau qua phòng từ trên xuống dưới cho hết mùi ẩm mốc. Sau đó, nàng đem chăn chiếu ẩm trên giường ra phơi trong viện. Xong xuôi, nàng trở lại phòng, ngồi xếp bằng nghỉ ngơi trên giường.
Từ lúc tỉnh lại đến giờ nàng mới có thời gian rảnh để tự hỏi mình về mọi chuyện xảy ra.
Nàng nhắm mắt lại, suy xét trong cơ thể một lần: cả người kinh mạch tắc nghẽn, trong người không có chút chân khí nào ngoại trừ một viên tiên đan trong tim. Ngoài ra thì chẳng còn gì khác cả.
Sau khi đã kiểm tra thân thể, Lương Cẩm nhíu mày, mở đôi mắt nghi ngờ, lầm bầm nói:
“Tại sao lại không có chứ?”
Trong cơ thể của nàng không còn đóa hoa tình nào nữa.
Nếu con người định nghĩa một đời là từ lúc sinh ra đến khi chết đi, như vậy hai trăm năm trong trí nhớ là kiếp trước của nàng. Kiếp trước Tình Sương đã tách một bông hoa tình bảo vệ tính mạng trong cơ thể mình đưa vào người Lương Cẩm vì muốn chữa trị gốc linh hồn của nàng sau khi bị Thiên Đế tổn hại, nên nàng mới có thể có tốc độ tu luyện đáng kinh hãi.
Mà bây giờ sau khi tỉnh lại, trong người nàng không còn đóa tình hoa nữa.
Vì sao lại như thế?
Chẳng lẽ là bởi vì viên tiên đan trong ngực?
Lương Cẩm cảm thấy căng thẳng, đưa tay đặt lên ngực theo bản năng, nhíu mày. Nếu hai kiếp có gì khác nhau, thì chỉ có khác ở viên tiên đan luyện từ tinh chất và mười vạn năm tu vi của Tình Sương này. Nếu là trọng sinh, viên tiên đan này vẫn còn tồn tại, liệu có ảnh hưởng đến Tình Sương không?
Càng suy đoán sâu hơn, Lương Cẩm càng thấy đau lòng. Nàng luôn có một dự cảm không tốt, như có gió lốc xoáy trong lòng.
“Không đâu…không phải đâu. Ta có thể trọng sinh về kiếp trước, chắc chắn sẽ có cơ hội gặp lại Sương Nhi. Đừng tự mình dọa chính mình.”
Môi nàng trắng bệch, trán đổ mồ hôi, ôm ngực lẩm bẩm.
“Nếu tính theo thời gian kiếp trước, ta sẽ gặp Sương Nhi lần đầu tiên ở Từ Sơn Bí Cảnh mười ba năm sau. Trước đó, chỉ cần mượn tài nguyên tu luyện của phái Lăng Vân. Nếu không, mười ba năm sau gặp lại là biết ngay.”
“Chỉ là mười ba năm, nếu còn có cơ hội gặp lại Sương Nhi, thì cũng chẳng là gì cả.”
“Cũng không biết nếu không còn đóa tình hoa nữa, ta có thể tu luyện thuận lợi như trước đây không?”
Nghĩ đến đó, Lương Cẩm nhắm mắt nhớ lại tâm pháp Luyện Khí Kỳ kiếp trước. Đương nhiên là nàng không định tu luyện tâm pháp nội phái Lăng Vân vì chất lượng tâm pháp khác nhau, dù ý nghĩa không khác nhưng khi tu luyện sẽ chênh lệch rất nhiều về tốc độ hấp thu linh khí trời đất.
Rất nhanh sau nàng liền nhớ lại được kiếp trước nàng đã từng bắt được một quyển tâm pháp không rõ đẳng cấp gì, tên là Vô Cực Thiên Tâm. Tuy nó chỉ thiếu mất phần Hóa Thần Chi Cảnh, nhưng kiếp trước nàng lại tu luyện bí quyết Lăng Vân Tâm, lúc đến cảnh giới Nguyên Anh mới chuyển sang tu luyện tâm pháp này khiến căn cơ của nàng trở nên bất ổn, cảnh giới phù phiếm. Không thì Thiên Đế làm sao dễ dàng làm nàng bị thương như thế chứ.
Nếu bây giờ cơ hội làm lại đã tới, mà tâm pháp kia nàng lại nhớ rõ trong đầu thì sao không nhân cơ hội này tu luyện Vô Cực Thiên Tâm nhỉ?
Lương Cẩm nhếch môi cười. Kiếp trước nàng đạt cảnh giới Nguyên Anh mới chuyển sang tu luyện Vô Cực Thiên Tâm, trong đó gợi ý một chút về khí của trời đất hỗ trợ tu sỹ hóa thần. Mặc dù không biết chất lượng như thế nào, nhưng chắc chắn là hơn nhiều tâm pháp cao siêu. Hiện giờ tu luyện lại từ đầu, lại khiến nàng thấy mong chờ.
Lương Cẩm hạ quyết tâm trong vòng mười ba năm phải tu luyện thật tốt tại đây, loại bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu về chuyện tiên đan có ảnh hưởng tới Tình Sương kiếp này hay không, hay chuyện trong người mình không còn hoa tình nữa thì liệu có thể tu luyện như kiếp trước.
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu lặng lẽ đọc tâm pháp Luyện Khí tầng thứ nhất, cảm nhận linh khí trời đất xung quanh, ý thức dần dần trống rỗng.
Lúc nàng đang chuẩn bị tiến vào trạng thái trầm tư, bỗng viên tiên đan màu xanh trong tim lại lập lòe lóe sáng theo nhịp thở của nàng. Mỗi một lần sáng lên, đều mang theo một làn sóng vô hình, theo các mạch chảy đến toàn thân. Quá trình này rất nhỏ đến nỗi Lương Cẩm cũng không cảm nhận được.
Không biết qua bao lâu, tiếng đập cửa bên ngoài khiến Lương Cẩm bừng tỉnh. Điều đầu tiên nàng làm sau khi tỉnh lại không phải đi mở cửa mà là khảo sát cơ thể mình một lần bèn phát hiện bản thân ngồi một đêm mà không thấy mỏi mệt mà lại còn cảm giác được linh khí tồn tại nhè nhẹ.
Phát hiện này làm Lương Cẩm rất mừng rỡ, có thể thấy được tố chất tu luyện của nàng không bị ảnh hưởng vì không có hoa tình trong người. Nhưng thực sự gốc linh hồn của nàng đã bị Thiên Đế loại bỏ rồi. Vậy nên cách giải thích hợp lý nhất cho toàn bộ chuyện này có lẽ vẫn chỉ có thể là viên tiên đan ấy.
Lương Cẩm thầm than trong bụng, vẻ mặt ảm đạm.
Sương Nhi vì nàng mà ngốc nghếch chờ đợi suốt một đời. Kể cả thân thể đã hóa thành tiên đan vẫn hướng về nàng mà giúp đỡ.
Nàng nhảy xuống giường, bước hai bước đến cửa rồi mở ra đã thấy Tôn Văn đứng đó.
Tôn Văn đợi một lúc lâu mới thấy Lương Cẩm ra mở cửa, bèn nhìn nàng lo lắng:
“Ngươi làm sao thế? Có phải cảm thấy không ổn ở đâu không?”
Hắn tưởng Lương Cẩm vì chuyện ở dưới núi mà không ngủ được mới mở cửa chậm. Lương Cẩm lắc đầu cười, nói:
“Lúc nãy ngủ say quá.”
Đương nhiên nàng sẽ không ngu mà đem việc mình tu luyện nói cho một kẻ mới quen biết chưa đến một ngày. Tôn Văn nghe vậy cũng chỉ gật đầu nhẹ:
“Chúng ta mau đi gặp quản sự, sắp đến lúc mặt trời mọc rồi.”
Dù sao thì Tôn Văn cũng chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, mới tới một nơi xa lạ nên có chút xa cách. Hôm qua Lương Cẩm đi cùng hắn nên cũng coi như là có quen biết mới tới rủ nàng cùng đi.
Lương Cẩm đồng ý đáp lại, đưa tay đóng cửa, cùng đi với Tôn Văn đến viện nhỏ hôm qua Ngô Đức bảo.
Trong Viện không có ai, chỉ có hai đống gỗ chưa được chẻ nhỏ chất thành đống như núi. Lương Cẩm thở dài một tiếng khiến Tôn Văn chú ý, nhìn nàng nghi ngờ.
Đợi một lát gần đến lúc mặt trời mọc hẳn, Ngô Đức mới chắp tay sau lưng đi từ ngoài vào.
Tôn Văn hơi hồi hộp, thỉnh thoảng lại xoa ống tay áo một cái. Lúc nhìn thấy Ngô Đức, hắn bỗng tỏ ra nghiêm túc, theo bản năng đứng thẳng lên, hơi cúi đầu. Trong lúc Tôn Văn đứng cúm rúm một bên, Lương Cẩm mặt không có biểu tình gì, ung dung tại chỗ.
7
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
