Chương 5 - Kiêu hãnh và định kiến ( 5 )
"Cô vào đi." Sầm Qua dứt lời, xoay người đi vào trong phòng.
Trong mắt anh vẫn là sự bình tĩnh, anh mặc bộ đồ đen, trên tay đeo bao tay màu trắng, có một loại cảm giác vô cùng nghiêm trang.
Triệu Tô Dạng cẩn thận đi vào phòng, đứng cùng Sầm Qua ở trước bàn Hướng Mạn, chỉ thấy những đồ trên bàn kiểm tra không phát hiện điều dị thường đã thả lại chỗ cũ. Sầm Qua hỏi: "Những vật này vẫn luôn ở trên bàn của cô ấy sao?"
Triệu Tô Dạng nhìn lướt qua, có chút cay nghiệt nói: "Hình như vậy, không có đồ gì mới. Tôi thường không để ý đến đồ đạc của cô ta. Bởi vì tôi sẽ không muốn lén dùng vật gì đó của mình đổi với đồ của cô ta."
"Cô có ý kiến gì không?"
"Nghĩ gì?" Triệu Tô Dạng chớp mắt mấy cái.
Sầm Qua hơi nghiêng người đối mặt với cô: "Cô nói mình ngoài đi phòng ăn thì thường xuyên 'chân không bước ra khỏi nhà', nhưng cơ hội để người ngoài đi vào đầu độc cũng không dễ dàng, hơn nữa 'hắn' cũng không thể cam đoan một kích tất trúng. Trong tình huống cô ném đi nhiều đồ ăn vặt như vậy mà cô ấy vẫn trúng độc mà chết, tất cả đồ dùng hàng ngày đều không kiểm tra được phản ứng có độc, điều này chứng tỏ hung thủ chỉ cho độc vào một thứ, 'hắn' rất xác định -- Hướng Mạn nhất định sẽ ăn vào."
"Nói như vậy, hung thủ hiểu rất rõ về Hướng Mạn, hơn nữa quan hệ với cô ta cũng không tồi, hoặc là chính 'hắn' là người đưa đồ có độc cho Hướng Mạn mang về?" Triệu Tô Dạng rất cố gắng nhớ xem, nhưng vẫn không nhớ nổi ngày đó Hướng Mạn về ký túc xá có cầm đồ gì trong tay không. Có thể xác định là ngày đó cô ta không có ăn cái gì đi vào, nếu không thì cô đã ngửi thấy mùi thức ăn, ít nhiều cũng sẽ có ấn tượng.
"Cô xem hai thứ này đi." Sầm Qua đặt một bình toàn chữ tiếng Anh và một cái hộp hình trụ, cũng in tiếng Anh. Là người xuất thân từ Cục phòng chống ma túy, ánh mắt luôn Sầm Qua sắc bén độc đáo, cho dù là cái gì không tầm thường đều không thể thoát khỏi ánh mắt của anh.
Tất cả mọi người tò mò tiến tới, hai đồ vật này, một cái là hộp thuốc Vitamin, một cái là kem dưỡng da cừu non châu Úc, trong đó kem dưỡng da đặt bên gối đầu Hướng Mạn, báo cáo khám nghiệm tử thi cho biết, trước khi chết Hướng Mạn có dùng nó xoa vào cánh tay và chân. Hai đồ này đều không có phản ứng độc, là đồ vật cuối cùng người chết động vào khi còn sống, kem dưỡng da cũng đã được trả lại.
Triệu Tô Dạng chỉ vào bình thuốc Vitamin: "Cái này đặt trên bàn cô ta đã lâu rồi."
Sầm Qua nắm bình lắc, bên trong còn một vài viên, lại chuyển chủ đề: "Phấn lót EL cô mua bao nhiêu tiền?"
"Không tới 400."
"Viên nén vitamin cộng thêm kem dưỡng da cừu châu Úc cũng tầm giá này." Sầm Qua nâng ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên bình: "Hướng Mạn đã mua được những thứ này, vì sao lại không mua được một lọ phấn lót giống của cô?"
"Đúng rồi..." Triệu Tô Dạng lẩm bẩm nói, trước kia cô đã xem nhẹ Hướng Mạn rồi, trong khi ngày nào cô cũng viết văn trinh thám màngay cả những chi tiết này cũng không phát hiện được: "Những mỹ phẩm, kem dưỡng da của cô ta tôi đã nhìn qua vài lần, cũng chỉ vài chục đồng. Nếu là tôi, những đồ bôi lên mặt thì thà bỏ thêm tiền mua tốt một chút. Thuốc vitamin... tôi thấy phải uống thì cũng không cần mua đồ đắt như vậy, thuốc vitamin tổng hợp hơn mười đồng một hộp cũng có trong tiệm thuốc."
A Đông hùa theo gật đầu: "Cô cũng không nỡ uống, Hướng Mạn không thể xa hoa hơn cô được."
Những lời này như nhắc nhở Triệu Tô Dạng: "Vậy cái này nhất định không phải do cô ta mua."
"Đây chính là điểm mấu chốt không đúng." Sầm Qua nói: "Trong một vụ án trúng độc không kiểm tra được chất độc trong đồ dùng hàng ngày, một học sinh bình thường lại tiêu phí vượt qua khả năng -- Hướng Mạn tuyệt đối không đơn giản như các học sinh khác nói, ấn tượng chủ quan của con người sẽ dựa trên ảnh hưởng của quan hệ thân sơ..." Anh nghiêng đầu nhìn qua Triệu Tô Dạng, nhướng mày: "Giống như, tôi không nghe được một câu nói tốt nào về cô ấy từ cô cả."
Triệu Tô Dạng tự động bỏ qua câu nói sau cùng của anh, xoay người đi về phía ngăn tủ của mình: "Nếu tôi gần như đã được loại trừ mối nghi ngờ, đồ cũng cá nhân cũng bị mấy người lật ra mấy lần, bây giờ tôi có thể cầm bộ quần áo đi tắm giặt không? Các anh phải biết rằng, ba bốn ngày liên tục mặc một bộ quần áo cảm thấy rất không tốt. Tiện thể, tôi có thể mang cả laptop theo không?"
"Có thể, lâu không ra chương mới thì sẽ không tốt." A Đông ra dấu 'xin mời tự nhiên'.
"Không được nhắc lại chuyện này." Triệu Tô Dạng trừng mắt.
"Triệu Tô Dạng." Khác với A Đông cười đùa, Sầm Qua đúng bộ đang giải quyết việc chung: "Trước khi chưa xác định được thân phận hung thủ, tốt nhất cô đừng rời khỏi trường học."
Triệu Tô Dạng khẽ cau mày.
Lời nói tàn nhẫn vô tình thế này, La Tử cũng uất ức dùm Triệu Tô Dạng. Anh chớp mắt vài cái với Sầm Qua, giống như đang nói 'Cô ấy chính là người hiến tủy cho em gái cậu đấy', thấy cậu ta thờ ơ thì anh quay ra hòa giải: "Ý của cậu ta là, vì an toàn cho người thân của cô, cô ở trường học thì tốt hơn."
Cô nghe xong thì hàng lông mày cũng giãn ra, nhẹ nhàng gật đầu rồi dọn dẹp đồ đạc.
Sầm Qua yên lặng đứng trong phòng, lại dò xét cái bàn của Hướng Mạn một làn nữa, đột nhiên anh lại cầm lấy bình thuốc Vitamin, thuần thục kéo lớp nhãn bên ngoài xuống, nhìn thuốc bên trong, mở đèn bàn lên, đặt bình dưới đèn bàn. Chỉ thấy trên môi anh hiện lên nụ cười, mở miệng nói: "Thủ đoạn mà nhân viên bán thuốc thường dùng, rõ ràng là hung thủ cũng biết."
Tất cả mọi người tiến tới, chỉ thấy dưới nhãn dán có vết mờ, rõ ràng hung thủ đã động tay vào bình thuốc, trước cẩn thận lột nhãn ra, cắt một đoạn trên bình nhựa sau đó lại dán lên, như vậy là có thể ngụy trang và bỏ viên thuốc vào.
"Hung thủ không để ý Hướng Mạn ăn phải thuốc độc hôm nay hay ngày mai, 'hắn' biết rõ ngày nào đó cô ấy có thể không may ăn viên Vitamin đó vào." Sầm Qua đổ những viên thuôc còn dư lại bên trong ra, mỗi một viên thuốc không khác gì viên thuốc cảm: "Rõ ràng cả bình thuốc chỉ có một viên có độc, 'hắn' rất rõ ràng lượng Na3N có thể gây chết người, nếu như thật sự ăn phải thì sẽ chết, cho nên những viên thuốc còn lại không kiểm tra được thuốc độc."
Triệu Tô Dạng không nhịn được nói: "Thuốc này từng viên từng viên, không có bao như viên con nhộng, trong đó có một viên chứa độc, chẳng lẽ không dính lên những viên khác?"
Tiểu Vương nghiêm túc nhìn báo cáo khám nghiệm tử thi: "Pháp y chú thích: Trạng thái cố định của Na3N là kết tinh màu trắng. Tôi cũng thấy nếu như là viên con nhộng thì có lẽ không dễ phát hiện bên trọng có độc. Chẳng lẽ hung thủ thả kết tinh Na3N trong viên thuốc? Điều này là, sao có thể?"
Sầm Qua cười lắc đầu: "Có thể. Hung thủ là một người nắm vững kỹ thuật chuyên ngành, 'hắn' có một phòng thí nghiệm sử dụng một mình và cả các chất hóa học, cho dù 'hắn' tham ô để chế tác thì cũng không có ai phát hiện."
"Làm sao Hướng Mạn có thể đắc tội người như vậy?" Triệu Tô Dạng không thể tưởng tượng nổi hỏi lại: "Bình thường người trong khoa chúng tôi không tiếp xúc với những người này."
Tiểu Vương nhắc lại chuyện xưa: "Không phải có một nam sinh khoa hóa đang theo đuổi cô sao?" Dứt lời, não anh lại mở rộng ra: "Bởi vì theo đuổi cô thất bại nên cậu ta ghi hận trong lòng, mua một lọ thuốc bổ hạ độc bên trọng tặng cho cô. Sợ rằng tự mình đưa cho cô thì cô sẽ từ chối nên đưa cho Hướng Mạn giao. Ai ngờ Hướng Mạn tham món lợi nhỏ nên giữ lại, cuối cùng lại bị cậu ta giết lầm!"
"Đủ rồi đấy!" A Đông đánh một cái vào ót anh ta.
Triệu Tô Dạng cũng không tỏ ra bất mãn, câu nói của Tiểu Vương dường như dẫn dắt cho cô. Cô tựa vào bên cạnh tủ sững sờ, hàng mi dài hơi nhếch lên thành một độ cong tuyệt đẹp. Tiểu Vương rên lên rồi nghe thấy cô nói: "Một sinh viên khoa hóa chưa tốt nghiệp không thể có phòng thí nghiệm độc lập, muốn đạt tới tiêu chuẩn đó lại còn có thể che dấu được người khác mà sử dụng những chất độc hóa học này, trừ phi đó là một nghiên cứu sinh, thạc sĩ, tiến sĩ rất được các giáo sư coi trọng, hoặc căn bản đó chính là giáo sư, người hướng dẫn của thạc sĩ, tiến sĩ. Nhưng mà tôi thật sự không hiểu, là mối hận thù lớn cỡ nào khiến cho một người được coi là cấp cao trong giới tri thức ra tay giết một học sinh bình thường như Hướng Mạn. Chẳng lẽ Hướng Mạn giữ được điểm yếu gì của 'hắn'?"
Tất cả mọi người ý thức được chuyện này đã trở nên phức tạp hơn, A Đông xoa xoa cái cằm: "Xem ra cần phải điều tra sâu hơn về Hướng Mạn..."
Mặc dù đã thoát khỏi hiềm nghi, nhưng trong lòng Triệu Tô Dạng vẫn rối bòng bong như trước. Cô nhớ rõ ngày đầu tiên đến báo danh ở đại học Lăng Nam, rời khỏi thành phố Thiên Chương một mình đi học nên cô vẫn có chút khổ sở. Hướng Mạn nhiệt tình chào hỏi với cô, còn mời cô ăn đặc sản, hai người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, trời tối thì cùng nhau đi căn tin ăn cơm. Nhưng từ lúc cô vô tình phát hiện Hướng Mạn truyền tin về cô ra bên ngoài thì quan hệ của hai người giống như cái gương đột nhiên bị vỡ. Mặc dù trước mặt người khác luôn sắm vai học bá và nhân vật hiền lành, nhưng Hướng Mạn có rất nhiều điều không muốn người khác biết. Đến hôm nay Triệu Tô Dạng mới phát hiện, cô tự cho rằng mình nhìn thấu Hướng Mạn, nhưng thật ra cô nhìn thấy chỉ là một góc của tảng băng.
Ai có thể thật sự nhìn thấu được một người đây? Ai mà chẳng nhìn thấy một góc của người khác thôi?
Tiếng nhạc "March Turkish" nhẹ nhàng vang lên, đây là tiếng chuông tan học tiết cuối của đại học Lăng Nam.
A Đông khoát khoát tay: "Chúng ta cơm nước xong rồi điều tra lịch sử điện thoại mấy tháng gần đây của Hướng Mạn. Điện thoại di động của cô ấy sẽ để cho bên đội kỹ thuật xem một chút, xem có bỏ sót cái gì hay không?"
Mọi người đều tự tán đi, Ngô Tuyết Lộ mang La Tử và Sầm Qua đến căn tin gần đó ăn bữa cơm. La Tử khen không dứt miệng với các món ăn trong căn tin, hơn nữa anh cũng bi ai phát hiện, cùng là một phần thịt bò xào ớt xanh nhưng trong phần ăn của Sầm Qua gần như không có ớt xanh mà toàn là thịt! Không ngờ các căn tin trên thế giới này đều giống nhau, dì bán đồ ăn trong căn tin đại học Lăng Nam cũng 'gặp sắc nảy lòng tham' như vậy.
Lúc ăn cơm Sầm Qua cũng không nói nhiều, bây giờ giống như đang tự hỏi vấn đề gì, ăn cũng rất từ tốn. La Tử vẫn cảm thấy cậu ta là người thích ứng trong mọi hoàn cảnh, có thể ngồi trong nhà hàng năm sao ưu nhà dùng cơm, cũng có thể ngồi trong quán bán hàng cùng mọi người uống bia lạnh, càng không cần nói tới việc ngồi trong phòng ăn của sinh viên, giống như một đàn anh lớp lớn vừa ăn cơm vừa suy nghĩ về đường đi.
Bọn họ ăn được một nửa thì La Tử trông thấy Triệu Tô Dạng cũng đi vào căn tin, đầu tiên đi gọi một suất cơm, rồi lại một phần đồ ăn đóng gói, tìm một chỗ trống để ngồi ăn. La Tử giật giật khuỷu tay Sầm Qua, chỉ một chút đằng sau anh, để anh quay đầu lại xem.
Sầm Qua quay đầu lại nhìn thoáng qua.
"Triệu Tô Dạng khá là cô độc, thường là một mình đến căn tin ăn cơm." Ngô Tuyết Lộ giải thích.
La Tử cười ha ha gật đầu, cảm khái nói: "Mỹ nữ thường dễ bị cô lập."
Triệu Tô Dạng đổ thịt còn thừa và xương gà nhỏ vào trong túi thức ăn đóng gói, dùng thìa đảo vài cái. Nhìn kỹ thì trong túi thức ăn cũng không có gì ngoài một con cá rán lớn cỡ bàn tay. Cô thu dọn bàn ăn, mang theo túi nilon đi ra khỏi căn tin.
Lầu ký túc xá có một bụi cỏ dại hẻo lánh, hai cây Kapok cao lớn nở rộ những đóa hoa màu hồng, từ xa nhìn lại như vô số đèn lồng nhỏ màu đỏ treo đầy trên cây.
Cô bỏ túi nilon xuống một lát thì có hai con mèo hoang thò đầu ra ngó, chúng cảnh giác quan sát đã lâu mới chậm rãi tới gần. Trên mặt Triệu Tô Dạng lộ ra chút vui vẻ, nhìn thấy hai con mèo hoang quen thuộc lâu mà không tới gần thì vui vẻ biến thành nghi hoặc. Trước kia khi cô tới cho mèo ăn thì có ba con mèo sẽ lần lượt tới gần, hôm nay chỉ xuất hiện có hai con, mà lại còn cảnh giác với cô như vậy.
Cô lui ra vài bước, hai con mèo mới tới gần túi. Lúc này cô vừa mới lại gần muốn mở rộng túi ra một chút thì một con mèo như nổi giận xòe móng vuốt ra cào, sau đó nhanh chóng né ra. Triệu Tô Dạng nhìn ba vết móng trên mu bàn tay thì càng không hiểu.
"Mấy đứa ngốc này, mới vài ngày chị không tới cho ăn mà đã quên chị!" Triệu Tô Dạng nổi giận nói: "Lần sau không cho mấy đứa ăn nữa!"
"Mèo dù thông minh thì cũng không hiểu được lời của cô, nếu cô thông minh thì... trước tiên nên đến bệnh viện kiểm tra vết thượng."
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nam, Triệu Tô Dạng giật mình, nhìn lại.
55
2
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
