Chương 9 - Mẹ Vợ Đến (3)
Dung mạo bình thường, khí chất không có.
Xem ra chỉ là một thanh niên bình thường, mình đúng là nghĩ nhiều rồi.
Gánh nặng trong lòng cô như được thả xuống.
Tiếp theo cô lại khẽ nhíu mày.
Bộ dáng tràn ngập sắc xuân của Như Ý, lại thêm bộ y phục lộn xộn này….
Quan hệ hai người đã đến mức này rồi sao?
Nhìn con gái mình hạnh phúc, trong lòng cô cũng ấm áp.
Lục Kiệt nãy giờ vẫn quan sát phản ứng của Như Nguyệt, thấy cô khẽ nhíu mày nhưng không có phản ứng quá lớn hắn cũng khẽ thở dài một hơi.
Lần đầu gặp mẹ vợ, phải lưu lại ấn tượng tốt.
Thầm quyết tâm trong lòng, hắn cùng Như Ý ngồi vào ghế sofa.
Liễu Như Ý nở nụ cười như hoa, nhẹ giọng nói:"Mẹ đến sớm thật đấy, chắc công việc xong hết rồi hả?".
"Ừm, nghe tin con có việc mới đến đây gấp, hình như mẹ quấy rầy hai đứa thì phải?".
Liễu Như Ý hung hăng trừng Lục Kiệt, nói:"Mẹ nói đùa rồi, mẹ dành chút thời gian đến đây cũng tốt, con xin giới thiệu, đây là Lục Kiệt, bạn trai của con".
Liễu Như Nguyệt bình thản nói:"Ừm, hai đứa đã quen nhau được mấy năm rồi nhỉ?".
"Dạ 2 năm rồi ạ".
"Ừ, Lục Kiệt này, nhà cậu làm gì?".
Lục Kiệt thần sắc ngưng trọng, hắn biết sắp tới là công đoạn quan trọng nhất, quyết định tương lai của mình là Liễu Như Ý.
Hắn chậm rãi nói:"Dạ ba con là thương nhân, mẹ con là một bác sĩ bình thường".
Liễu Như Nguyệt đã sớm biết điều này, thân là người trong đại gia tộc, mấy thứ này điều tra quá dễ dàng, cô chỉ hỏi xem như khách khí mà thôi.
Gia cảnh Lục Kiệt chỉ ở mức khá giả, cơm áo không lo nhưng không thể tiêu xài hoang phí, bằng chứng là đến bây giờ hắn còn không có ô tô, chỉ có xe máy và căn nhà ba mẹ để lại là hiểu.
"Ừm, cậu cũng nghe Liễu Như Ý nói rồi nhỉ, nó rất được gia tộc quan tâm, đến nay cũng có vài gia tộc khác cầu thân nhưng nó đều không chịu".
"Nói về gia cảnh thì cậu còn lâu mới đủ kết hôn với con gái tôi, nhưng tính cách của nó cố chấp, vả lại hai người đã quan hệ thân mật nên tôi không cấm cản nữa, tuy nhiên cậu phải đưa ra một lý do để tôi chấp nhận việc hai người, đây cũng xem như câu trả lời cho gia tộc".
Liễu Như Ý biến sắc, cô thầm than thở.
Dù đã biết trước kết quả thế này nhưng khi nghe từ chính miệng mẹ cô nói thì cô vẫn sững sờ.
Dù cô có cố chấp thì sao?
Các trưởng bối trong gia tộc họ chỉ xem lợi ích là trên hết, câu nói sau cùng của mẹ cô trên thực tế là nói khách khí.
Hai người căn bản không có hy vọng!
Lý do ư? Lý do cỡ nào chứ?
Gia tộc luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, vì sao họ phải hy sinh lợi ích từ việc thông gia với các gia tộc khác cơ chứ?
Lợi ích gì đủ lớn đến vậy?
Lục Kiệt chỉ là một học sinh bình thường, hắn có thể cho gia tộc cô lợi ích sao?
Câu trả lời quá rõ ràng rồi.
Liễu Như Ý rốt cuộc nhận ra hiện thực tàn khốc, nàng nhìn về phía Lục Kiệt.
Chỉ thấy Lục Kiệt thở nhẹ một hơi như đang suy nghĩ gì đó.
Một lát sau hắn cười nói:"Hiện tại con chẳng thể lo được cho cô ấy, nhưng con chắc chắn với cô rằng khi ra trường con sẽ đảm bảo cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc".
"Con chỉ có thể đảm bảo như vậy".
Liễu Như Nguyệt đặt chén trà xuống, khoé miệng cô khẽ nhếch lên.
Chuyện cười!
Đúng là tuổi trẻ.
Lý do như vậy mà khiến con tôi đồng ý sao?
Về chuyện hai người đã quan hệ thì…..chẳng sao cả, trong các gia tộc chuyện này cũng thường xảy ra, chỉ cần không có thai là được.
Liễu Như Nguyệt khẽ gật đầu, bộ dáng đã hiểu, cô nói:"Được rồi, về chuyện vụ cướp tối qua thì gia tộc sẽ tận lực điều tra, rất nhanh sẽ cho con một câu trả lời thỏa đáng".
Liễu Như Ý gật nhẹ đầu, nói:"Cũng may nhờ có Lục Kiệt xuất hiện kịp thời, nếu không thì…".
Liễu Như Nguyệt bình thản nói:"Thay mặt cho gia tộc tôi gửi lời cảm ơn cậu".
Lục Kiệt cười nói:"Dạ không có gì, bảo vệ được Như Ý là con vui rồi".
Liễu Như Ý trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Nàng thầm hạ quyết tâm đời này phải làm vợ Lục Kiệt, dù chống lại gia tộc cũng không tiếc.
Lại hàn huyên vài câu, Liễu Như Nguyệt rời đi.
Lúc này đã 5h10 phút, bảo vệ vẫn đang chờ trong BMW, thấy Như Nguyệt bước ra hắn cung kính mở cửa xe.
Liễu Như Nguyệt ngồi trong xe, nhìn căn nhà dần nhỏ đi, cô lẩm bẩm:"Vẫn còn chờ hy vọng sao? Quá ngây thơ rồi".
Theo cô nghĩ, Lục Kiệt không phải người trong gia tộc, căn bản không biết gia tộc đáng sợ đến mức nào.
Dù hai người có trốn đến châu Phi, bằng lực lượng gia tộc vẫn sẽ tìm ra.
Chỉ là thời gian lâu hay nhanh mà thôi.
Dáng vẻ Lục Kiệt quá bình tĩnh, chắc là còn ôm hy vọng may mắn gì đó, nhưng thực lực gia tộc cực lớn, hy vọng làm sao có thể thắng nổi?
BMW dần biến mất trong ánh chiều tà.
Với Lục Kiệt, hôm nay là ngày quan trọng, khắc sâu trong cuộc đời hắn.
Cũng là ngày hắn nhận ra bản thân quá yếu đuối, yếu đến mức đáng thương.
221
5
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
