Chương 7 - Mẹ Vợ Đến (1)
Lục Kiệt lặng im không một tiếng động tới gần Liễu Như Ý.
"Bộp".
m thanh vang lên khắp phòng bếp.
Liễu Như Ý bị tấn công bất ngờ, hai tay nàng khẽ run rẩy tý nữa thì đã buông chén ra, cả người nàng khẽ giật một cái.
Chờ đến lúc cô hồi phục tinh thần thì Lục Kiệt đã luồn tay trái vào xoa nắn cặp ngực của nàng, tay phải thì chăm sóc bờ mông nàng.
Liễu Như Ý hừ một tiếng, thấp giọng mắng:"Quỷ háo sắc".
"Còn không phải tại em quá hấp dẫn sao?".
"Anh mau buông ra em còn rửa bát, 5h mẹ em tới rồi, trễ là không ổn đâu".
"Còn 2 tiếng nữa, kịp mà!". Lục Kiệt khẳng định, hai tay cùng xoa ngực cô, hai núm tròn được hắn chăm sóc đặc biệt khiến Như Ý thở dốc liên tục.
Liễu Như Ý hơi chần chờ nói:"Sẽ không kịp…".
Đáp lại lời nói của nàng là động tác của Lục Kiệt càng nhanh hơn.
Chưa hết, hắn tiến sát người cô, khẽ thở một hơi vào tai cô.
Động tác này làm Liễu Như Ý đỏ mặt như táo, sau một hồi suy nghĩ cô thở dài khẽ mắng:"Được rồi, nhanh lên đó".
Lục Kiệt gật gật đầu, hắn cúi người bế Liễu Như Ý kiểu công chúa rồi đi vào phòng ngủ.
Liễu Như Ý ngượng ngùng nói:"Phải vào phòng ngủ à".
"Ừm, có nhiều tư thế phải vào phòng mới làm được!".
"Hừ, trong đầu anh toàn ý nghĩ xấu, không biết lúc trước tại sao em lại thích anh".
"Đó là chuyện của quá khứ, em muốn hối hận đã trễ rồi".
Vào phòng ngủ, Lục Kiệt cởi nhanh đồ cả hai.
Hắn hơi tò mò hỏi:"Sao em thích áo thun với áo sơ mi thế?".
Liễu Như Ý đang mặc áo sơ mi màu xám, quần jean đen bó sát.
Cô trả lời:"Em không thích mặc váy, bất tiện lắm".
"Mặc váy rất đẹp, mà lại…..hắc hắc, rất tiện lợi nha".
"Hừ". Liễu Như Ý đương nhiên biết tiện lợi ở đây là gì, cô nhéo eo hắn một cái.
Sau khi hai người thoát y, Lục Kiệt bế Như Ý đặt lên giường.
Đầu tiên là màn dạo đầu.
Lục Kiệt để cô ngồi trên giường, hai chân thì đặt xuống đất.
Hắn tách hai chân cô ra, cúi đầu xuống.
Liễu Như Ý thấy vậy, hơi hốt hoảng nói:"Chỗ đó bẩn lắm…".
Trước đây Lục Kiệt chưa từng chịu ngậm vật đó của cô, chỉ có cô ngậm của hắn.
"Ngồi yên". Lục Kiệt không giải thích, lưỡi hắn thè ra.
…….
Chỉ một lát sau, trong phòng ngủ truyền đến tiếng thở dốc cùng rên rỉ không ngừng.
4h trưa cùng ngày.
Lục Kiệt mặc trang phục vừa nãy, mở cửa ra ngoài.
Liễu Như Ý còn đang xụi lơ nằm trên giường.
Hắn khẽ nở nụ cười chiến thắng.
Thành công!
Liễu Như Ý từ trước tới giờ luôn chiến thắng hắn bây giờ như bại tướng không chịu nổi một kích.
Hắn thì tinh lực còn dồi dài hơn lúc nãy.
Hiệu quả của Trường Sinh Công quá rõ rệt, biến đổi nghiêng trời lệch đất khiến hắn có chút không tin tưởng.
Liễu Như Ý ban đầu còn mạnh miệng, chỉ một lát sau nàng liên tục xin tha, cả người nàng như bạch tuộc uốn éo không ngừng hi vọng cố trụ được nhưng tiếc là sau vài chục phút cô mệt quá ngủ thiếp đi, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Có Trường Sinh Công trong tay, từ nay vấn đề khó nói này không cần lo.
Lục Kiệt từ sâu trong lòng dâng lên cảm giác tự hào.
Nghĩ đến đây, thân phận thanh niên tóc dài khiến hắn rất tò mò.
Thứ này thần kỳ như vậy tại sao hắn lại cho mình?
Còn nữa, không sợ mình đi tuyên truyền khắp nơi sao?
Lục Kiệt đến phòng khách tiếp tục rửa bát.
4h30.
Trước cổng nhà Lục Kiệt, một chiếc BMW 528i 2020 chậm rãi tiến tới.
Cửa xe mở ra, một nữ nhân đẹp như tranh vẽ bước xuống.
Nàng có mái tóc dài đen tuyền, dáng người cao ráo, da trắng như tuyết, lạnh lùng như nước, lông mày như trăng, đôi mắt như sao.
Nàng mặc một bộ váy xếp màu xanh, cao quý không nhiễm trần thế.
Nàng mang lại cho người khác cảm giác lạnh lùng nhưng thanh cao, tầm mắt cao vời vợi không lọt mắt người thường.
Nhìn nàng chỉ khoảng 30 tuổi, độ tuổi không còn trẻ nhưng cũng chưa bước vào trung niên.
Người như nàng đã mất đi sự thanh thuần, ngây thơ của thiếu nữ, tăng thêm một phần lý trí, kiến thức của phụ nữ, độ tuổi không còn trẻ cho những hoài bão thanh xuân, làm việc đều mang theo sự ổn trọng, đáng tin cậy.
Người như nàng chỉ một cái nhìn, nhăn mày đều khiến người khác kinh diễm, cảnh sắc xung quanh đều mờ nhạt nhằm tô đậm vẻ đẹp của nàng.
Nàng mang theo dáng vẻ tự tin, sự tin tưởng vào bản thân cực cao, chuyện khiến nàng bất ngờ sẽ rất ít.
Phía sau BMW, một chiếc BMW màu đen theo sát.
Cửa mở, người bước ra mặc trang phục vệ sĩ màu đen, người này tiến lại cung kính mở cổng nhà Lục Kiệt, sau đó làm động tác cúi chào, nói:"Mời phu nhân".
Nàng chậm rãi gật đầu, tiến vào, vệ sĩ cũng theo sát.
…..
Lục Kiệt lúc này vừa rửa bát xong, hắn đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại chơi game.
Liễu Như Ý còn đang hồi phục trong phòng ngủ.
Không còn cách nào, Trường Sinh Công quá mạnh mẽ.
Hắn nghĩ rất đơn giản, Liễu Như Ý đã nói 5h thì 5h mẹ của cô sẽ đến, không việc gì phải lo lắng.
Nhưng hắn không biết là Như Ý chỉ nói thời gian ước chừng mà thôi, thật ra mẹ cô gặp hắn là chuyện nhỏ, chuyện trong gia tộc mới quan trọng, có thời gian rảnh thì đến gặp hắn chứ không phải gì quan trọng.
Nói đúng hơn là không xem trọng hắn.
----------------------------------------------
(Lời tác giả: bắt đầu khó viết rồi, nhưng sẽ cố một ngày hai chương)
184
3
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
