Chương 5 - Chương 5: Lại một ngày đầy bận rộn của ngài Authur
"Mary con yêu, Mary ơi, ăn cơm nào..." Một người phụ nữ tóc vàng chạy lên lầu, lo lắng lặp lại nhiều lần. Đứa bé này hôm nay sao vậy?
"Mary con yêu.........A..............."
"Không được, tránh ra khỏi mẹ!!!! A!!!!A!!!!"
..................
"Ngài Authur! Ngài Authur!" Khi mà Authur đang dọn dẹp nhà thờ, một người đàn ông vội vàng xuất hiện trước cửa nhà thờ, vẻ mặt bất an, hoảng sợ.
"Xin chào ngài Sounl, có chuyện gì sao? Sắc mặt của ngài xem ra không được tốt." Authur mỉm cười, chắp tay lại."Thần sẽ chúc phúc cho ngài."
"Ngài Authur, Thần cũng sẽ chúc phúc cho ngài." Sounl vội vàng đáp lại."Thưa ngài Thần sứ, tối hôm qua tại nhà riêng của 2 mẹ con nhà Lunc xảy ra một vụ án. Đứa nhỏ Mary biến mất, người mẹ Maxis lại chết với một thảm trạng quái đản, máu bị hút khô không còn một giọt."
"Liệu có phải, là bởi dị tộc kia hay không?" Sounl lau mồ hôi trên trán. 2 năm trước cũng xảy ra một vụ án như thế này, ngài Thần sứ phải lăn lộn gần 2 tháng mới bắt được hung thủ là một dị tộc Quỷ hút máu. Thảm trạng khi chết của các nạn nhân cũng là bị hút hết máu, trên cổ có hai cái lỗ nhỏ.
Thật rõ ràng, là dị tộc Quỷ hút máu.
Authur sau khi nghe đến chỗ dị tộc đã biết mấy ngày kế tiếp coi như bị hủy rồi. Vốn hắn định mang Nữ Thần tẩy rửa một lượt, ăn đậu hũ một lượt, bây giờ kế hoạch lại phải ngâm nước nóng.
Chết tiệt! Con Quỷ kia, mi mà vào tay ta thì đừng có nghĩ đến chuyện chết được dễ dàng!
Authur mặt hầm hập âm trầm đi theo Sounl đến hiện trường vụ án - nhà Lunc.
Đứng trước cửa, Authur nhịn không được tung ra một cái "thuật dọn dẹp". Mùi máu cùng mùi tử thi hòa lẫn cùng nhau quả thật vô cùng khó ngửi.
"Đây là phòng của Mary?" Authur nhăn mày liên tục tung ra "thuật dọn dẹp", một bên quay lại hỏi Sounl.
"Vâng... có chuyện gì sao thưa ngài?" Sounl nuốt nước miếng, nhìn vẻ mặt khó coi của Authur.
"Mùi của bọn Quỷ hút máu dị tộc kia ám khắp căn phòng này, thật là kinh tởm!" Authur thốt lên, ngăn chặn cơn buồn nôn trong cổ họng. Quỷ hút máu và Thần sứ, mãi mãi là kẻ thù không đội trời chung, luôn luôn kinh tởm lẫn nhau.
Mùi này rất thuần và nồng, con Quỷ hút máu này rất thuần chủng đây. Vụ này thật rắc rối!
Chết tiệt nhất là, hắn sẽ càng thêm bận rộn a!!!
Đen đủi nhất là nếu đụng phải tên họ Vamp kia, chuyện này sẽ càng thêm phức tạp! Và hắn sẽ bận lại càng thêm bận!!!
............
"Ha ha ha... tên Thần sứ ngu ngốc..." Giọng nói cuồng vọng tới cực điểm, nhưng lại khàn khàn đầy quyến rũ. Bởi, hắn có vốn để cuồng vọng."Cái gì mà dị tộc chứ? Tộc Vamp của chúng ta chính là một trong cửu tộc lãnh đạo thế giới ngầm, sánh ngang cùng Authur gia của hắn, hắn là gì mà dám hô to gọi nhỏ đòi chém giết Vamp gia chúng ta chứ?"
Nam nhân vung vẩy tấm áo choàng đen, bĩu môi nhìn ngó cái gọi là "Nhà Thờ cao quý" trong miệng tên Authur Lam. Độc một màu trắng, đám Thần sứ thẩm mỹ luôn luôn tệ hại như vậy!
Xem đây, áo choàng phong cách cổ điển thuần đen, áo măng tô thượng lưu, trang sức tinh xảo xinh đẹp, dây chuyền Thánh giá chữ Thập màu đen biểu lộ cho sa ngã và dục vọng. Chỉ cần nhìn vào Vamp Jin hắn là đủ để cảm nhận được sự nhàm chán của tên Authur kia rồi!
Buồn cười nhất là, phàm phu tục tử như tên Authur Lam kia mà lại học đòi dưỡng hoa như Vamp tộc bọn hắn, dưỡng ra một loại hoa dại độc một màu xanh ngu ngốc giả bộ cao quý.
Vamp Jin dạo một vòng quanh nhà thờ, cảm tưởng muốn một ngọn lửa đem cái nơi toàn mùi Quang Minh ma pháp nguyên tố này thiêu ra tro. Vamp tộc là Quỷ hút máu thuần tu ma pháp Hắc ám hệ và Vong Linh tử hệ, cực kì chán ghét ánh sáng của ma pháp Quang Minh!
Một ngón tay nhón lên, bầu trời chuyển đen như mực. Vamp Jin cười cuồng tiếu, ném lên nóc của nhà thờ một ngọn lửa màu đen âm u tàn ác.
Thế nhưng, một cột sáng hiện ra, dập tắt ngọn lửa "Ám Viêm" mà Vamp Jin ném đi.
Đó là ma pháp Quang Minh hệ "Thủ hộ ánh sáng" cấp A đỉnh cấp. Tên Authur Lam này, ma pháp "Thủ hộ ánh sáng" cấp A đỉnh cấp không phải muốn dựng là dựng được đâu. Hơn nữa, duy trì ngày này qua tháng khác một cách liên tục như vầy còn rất tốn sức nữa.
Theo mùi thì có thể nhận ra ma pháp "Thủ hộ ánh sáng" này mới được dựng ra khoảng 2~3 ngày trước, khi đó nơi này vẫn chưa có gì kì lạ cả.
"Chẳng lẽ, có gì đó bên trong rất quan trọng với tên kia sao?" Vamp Jin liếm môi, ánh mắt màu đỏ sáng lòe lòe như hai viên hồng ngọc. Cướp đoạt thứ yêu thích của người khác chính là thú vui của Quỷ hút máu nha~
"Việc này vui đây..." Vamp Jin vung tay, một áo choàng đen khác xuất hiện từ trong hư không, cúi xuống dưới chân hắn.
Vamp Jin và Authur Lam tranh đấu đã rất nhiều năm, cả 2 đều muốn lóc thịt uống máu tên kia nhưng sức mạnh lại cứ luôn tương đương cùng tiến cùng lùi, ai cũng không làm thương được một cọng lông của bên kia...
Không làm gì được hắn thì ta hủy đồ của hắn!
Ka ka ka..........
"Tiểu Kan, ta nghĩ chúng ta phải hảo hảo mang đến kinh hỉ cho tên Thần sứ này một chút a~"
Authur đang thăm dò những thứ trong phòng Mary, đột ngột cảm nhận được "Thủ hộ ánh sáng" dao động. Nhà thờ có người tập kích?!
"Chết tiệt! Có gan tập kích nhà thờ của mình lúc này chỉ có thể là thủ phạm của vụ án này thôi!" Authur không nhịn được phun ra mấy lời chửi bậy trong lòng. Hừ hừ hừ, Nữ thần của hắn đang ngủ rất ngon, đám dị tộc kia dám làm nàng thức dậy sớm như vậy...
Đến khi Authur chạy được đến nhà, nhìn thấy khuôn mặt đang say giấc ngủ của Nữ thần vẫn cứ y như cũ, hắn mới thở phào được một cái xụi lơ ngã lên giường.
"Ha ha... nàng thật sự... khiến cho ta lo lắng muốn chết..." Authur kéo nàng vào lòng, hôn lên vầng trán bóng loáng một nụ hôn thật kêu."Đến lúc nào... nàng mới thức dậy nhìn vào ta đây, tiểu Nữ thần của ta..."
Đêm nay, ngài Authur lại tao nhã "tắm rửa" cho Nữ thần của hắn một lượt, lau người cho nàng một lượt rồi mới ôm nàng chìm vào giấc ngủ.
Làm một thân sĩ, nhân lúc cháy nhà đi hôi của là không được. Thế nhưng tiểu Nữ thần chính là thuộc về hắn, ăn một chút đậu hũ non mềm thì có sao đâu nhỉ?
..................
"Ngài Vamp Jin, mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong." Kan quỳ xuống, ánh mắt lóe lóe sáng. Đi theo chủ nhân làm chuyện xấu quả thực rất kích thích, máu nóng sôi trào.
Kế hoạch này của chủ nhân thật tuyệt vời. Làm chuyện xấu cũng có thể tao nhã và lịch thiệp đến vậy, chỉ có thể là ngài Jin mà thôi...
"A hắc hắc hắc... báu vật của Authur Lam..." Vamp Jin vui vẻ cười âm hiểm, ánh mắt lấp la lấp lánh chứa đầy ý xấu.
Nếu có thể khiến cho tên Thần sứ kia tức giận, thậm chí là phát điên, hắn có lẽ đến ngủ cũng có thể bật cười.
Mối thù của hai nhà Authur và Vamp đã sớm trở thành truyền thống của cả hai nhà rồi, nó nay đã thành một thứ giải trí của lớp trẻ, người kia chọc người này một cái, người này lại giết đi vài tình nhân của người kia để trả thù - một mối quan hệ buồn cười duy trì suốt mấy trăm năm.
Có lẽ đối với người Authur gia tộc, người Vamp gia là dị tộc uống máu người để sống, phải tiêu diệt. Nhưng với người Vamp gia, đám Thần sứ suốt ngày nhàm chán mặc đồ trắng đi qua đi lại kia chỉ là một đám "bạn lâu năm", thích thì giết vài người nhỏ yếu, gặp người mạnh thì chạy, trốn, thỉnh thoảng ngáng đường bọn họ vài cái coi như tiêu khiển.
9 đệ nhất gia tộc thế giới ngầm chính là có loại quan hệ này, quỷ dị, lại hài hòa.
Khác với người phương Đông chủ tu Cổ Võ và Dị năng, người phương Tây bọn hắn lại chuyên tu Ma pháp.
Hai nhà Authur và Vamp khắc khẩu cũng bởi vấn đề này. Một bên Quang Minh, một bên Hắc ám và Vong Linh tử vong hệ, nếu không va chạm mới là chuyện lạ đấy!
Tất nhiên, nguyên nhân chính đám nguyên lão trong tộc không hề hé răng, thế nhưng lớp trẻ với đủ loại âm mưu quỷ kế, áp bức thâm sâu cuối cùng cũng tìm ra được lý do thực sự.
Vẫn là một câu chuyện cẩu huyết.
Một linh mục và một quỷ hút máu cùng để ý một cô gái trong trắng như thiên sứ, rồi hận thù, rồi lại máu chó phun đầy. Thế nhưng không được may mắn như hai gia tộc Lam Lạc cùng nhau chia sẻ trong hòa bình, Vamp gia lại lỡ giết mất cô gái đó vào một ngày đẹp trời, Authur gia tộc biết được...
Cùng là một câu chuyện, thế nhưng kết cục lại hoàn toàn đảo ngược, thật bi hài.
Vamp Jin khi nghe được cũng chỉ cười khẩy một cái, hoàn toàn khinh bỉ tên họ Vamp trong truyện.
Tất nhiên, hắn quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến quá mức, kiêu ngạo đến nỗi khi nhận ra cái bi kịch kia lặp lại trên người mình mới ngớ người ra...
.................
"Ngài Authur! Ngài Authur! Làm ơn hãy đến khu phố Greem! Xin ngài hãy cứu vớt người nơi đó!" Sounl quỳ xuống trước cửa nhà thờ, khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Đã 2 ngày rồi, ngài Authur không chịu bước nửa bước ra khỏi nhà thờ.
Tuy rằng việc này rất bất bình thường, thế nhưng hắn cũng không quá quan tâm. Nhưng ngày hôm nay, nếu ngài Authur vẫn không chịu ra ngoài, có thể hắn sẽ hận chết chính bản thân mình mất!
"Làm ơn thưa ngài! Xin hãy cứu vớt chúng con! Rất nhiều người đã chết đi do dị tộc, cũng có rất nhiều người bất hạnh trở thành bán dị tộc chỉ biết giết người. Xin ngài hãy thay mặt Thần linh giúp đỡ chúng con..." Sounl bật khóc nức nở, liên tục dập đầu xuống mặt đất, máu đỏ nhiễm cả đất vàng.
"Két..." Authur mặt mày âm tình bất định mở cửa. Hắn biết rõ, đám dị tộc này đang nhắm vào hắn, thế nhưng hắn lại không thể không đi!
"Thật sự... mệt mỏi..." và bận rộn!
...............
"A ha ha ha ha..." Vamp Jin ôm bụng cười to, xung quanh hắn lại liên tục xuất hiện rất nhiều vong linh, điên cuồng công kích nhà thờ, rồi lại bị "Thủ hộ ánh sáng" chấn nát. Nhưng người hữu ý có thể nhận ra, ánh sáng của cột sáng theo mỗi lần công kích đều đang dần mờ nhạt tối đi.
"Ầm!" Khi con vong linh cuối cùng bị chấn nát, "Thủ hộ ánh sáng" xung quanh nhà thờ liền mất đi. Nó đã dừng lại do hết năng lượng.
"Ha ha ha... ta thực sự rất rất chờ mong đấy nha. Báu vật của tên Thần sứ..."
Vamp Jin vui vẻ đi trong hành lang nhà thờ, đôi khi ngứa tay không nhịn được đốt vài chỗ, phá vài chỗ. Hơi thở thành kính của nhà thờ quả là một thứ không khí làm người ta ghét bỏ!
Đứng trước một căn phòng kì lạ dính đầy cấm chú, Vamp Jin biết rõ bản thân đã đoán đúng.
"Cấm chú cấp A đỉnh cấp sao? Quả thực rất mạnh, xứng đáng là một trong những cấm chú mạnh nhất thế giới ngầm. Thế nhưng, nó không phải vô địch!"
"Ầm!!!"
Căn phòng ngập tràn mùi hoa thơm ngát, trái ngược với màu trắng ngu ngốc làm người ta chán ghét, trong phòng tràn ngập những cánh hoa màu xanh lam đầy cao quý mà thánh khiết. Đẹp đến mức khiến cho người ta muốn vấy bẩn!
Giữa biển hoa là một thân thể xinh đẹp như không thuộc về thế giới này!
"Tên Authur này vậy mà lại cất giữ một báu vật như vậy, thật ích kỷ đấy... chậc chậc chậc..."
73
1
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
