Thật ra ám sát vừa rồi, cho dù Miêu Nghị không kịp phản ứng, cũng chưa chắc có thể gây tổn thương cho hắn, trên người hắn có mặc hộ thể nhuyễn giáp.
Lúc này Tây Môn Nhạn đang đứng ở thành cung cũng nhanh chóng lướt xuống, cau mày đứng bên cạnh Miêu Nghị.
Nghe thấy tiếng quát chói tai của Miêu Nghị, Tần Vi Vi cả kinh trợn mắt há hốc mồm, tựa hồ lúc này mới kịp phản ứng, nhanh chóng tới ngăn cản trước người Dương Khánh, giơ cánh tay bảo vệ, vội vàng nói:
- Điện chủ, chuyện này nhất định có hiểu lầm, hai nữ thích khách kia vốn không phải người của chúng ta, chúng ta mới gặp bọn họ ngoài sơn môn không xa, chúng ta còn tưởng rằng bọn họ là người của ngươi.
Nữ thích khách bị một kích của Miêu Nghị đánh cho trọng thương, lại bị kiếm của Thiên nhi chém rụng hai cánh tay, sau khi phun ra hai ngụm máu tươi, khàn giọng giận dữ hét lên với Miêu Nghị:
- Miêu tặc! Hôm nay để ngươi tránh được một kiếp, coi như ngươi mạng lớn, sau này ngươi chắc chắn không chết tử tế được!
- Câm miệng!
Thiên nhi nhấc chân đá hai người kia quay cuồng hộc máu.
Miêu Nghị mặt mang sát khí nhìn Tần Vi Vi trong chốc lát, lại nhanh chóng quay đầu lại nhìn hai nữ thích khách đang không ngừng mắng chửi mình, lại quay đầu nhìn Dương Khánh bị một kích của mình đánh cho thành trọng thương, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn, thử suy nghĩ thấy quả nhiên là thế, Dương Khánh hoàn toàn không có đạo lý gì làm như vậy.
Miêu Nghị nhanh chóng nói với Tây Môn Nhạn:
- Để bọn họ sống! Xem có thể điều tra ra lai lịch của bọn họ hay không!
Tây Môn Nhạn lập tức lắc mình rời đi, rất nhanh xuất thủ hạ cấm chế trên người hai nữ thích khách, đồng thời cũng phát hiện ra sự kỳ lạ. Hai nàng trợn mắt cùng hướng với Miêu Nghị, trên mặt cũng không nhìn ra vẻ mặt gì, đưa tay sờ soạng trên mặt hai người, rất nhanh lột xuống hai chiếc mặt nạ rất tinh xảo.
Tần Vi Vi cũng ngồi xổm xuống, hỗ trợ lấy ra một gốc cây Tinh Hoa Tiên thảo trong chiếc nhẫn trữ vật của Dương Khánh, giúp Dương Khánh chữa thương.
Tây Môn Nhạn tìm được một số vật hữu dụng từ trong nhẫn trữ vật của hai nữ thích khách, nói:
- Đại nhân. Từ những thứ trên người hai nàng phán đoán, có lẽ là thị nữ của Hoàng Lâm.
- Hoàng Lâm?
Miêu Nghị hơi có vẻ nghi ngờ, cái tên này hơi có chút quen tai.
Tây Môn Nhạn nhắc nhở:
- Hành tẩu Hoàng Lâm thủ hạ của Mã Vị Hàn điện chủ Trấn Mậu điện, chính là tu sĩ Hồng Liên lần trước chết trong tay đại nhân khi giao nộp thu hoạch ở Đô thành.
Tần Vi Vi quay đầu lại liếc nhìn Miêu Nghị, thủ hạ của Dương Khánh cũng lặng lẽ nhìn hắn, không ngờ Miêu Nghị thật sự đã giết một gã tu sĩ Hồng Liên, khi bọn họ tập hợp ở Nam Tuyên phủ, đã nghe được tin tức truyền đến, nói ‘Miêu tặc’ đã giết một gã điện chủ Tiên Hành cung ở Đô thành.
- Là tên đó?
Miêu Nghị nhướng mày.
- Đi hỏi phía dưới xem có người nào từng nhìn thấy thị nữ của Hoàng Lâm không, mang đến xác nhận một chút, bổn tọa thiếu chút nữa đã thuyền lật trong mương. Không thể không minh bạch.
Tây Môn Nhạn nhanh chóng lắc mình rời đi, bên này cũng không cần lo lắng, đã có phòng bị, dù nhiều người hơn nữa cũng khó làm gì được Miêu Nghị.
Còn Miêu Nghị vung thương lên, tùy tiện chỉ vào một gã thủ hạ của Dương Khánh.
- Vừa rồi Tần sơn chủ nói các ngươi đã gặp hai thích khách kia ở ngoài sơn môn không xa. Ngươi có biết chuyện này không?
Không phải hắn không tin Tần Vi Vi, mà là có người chạy tới cửa nhà mình, đứng sau lưng mình công khai ám sát mình, há có thể không thêm mấy phần cẩn thận, đây cũng là nguyên nhân tại sao càng là người có quyền cao chức trọng, lòng nghi ngờ cũng càng ngày càng nặng.
Người này lập tức kể lại tình cảnh bắt gặp hai gã thích khách, bọn họ cũng cho rằng hai gã thích khách này là người của Trấn Nhâm điện, cũng không có ai xem là chuyện quan trọng, còn hai gã thích khách cũng to gan vô cùng. Dám đi theo đám người bọn hắn, nghênh ngang tiến vào sơn môn, to gan hơn là, đi theo đám người Dương Khánh lên núi, thậm chí đi tới trước mặt Miêu Nghị.
Miêu Nghị cũng không nghi ngờ trong đám nhân mã của Dương Khánh ẩn giấu thích khách, thấy hai người đi bên cạnh Dương Khánh còn tưởng là thân tín của Dương Khánh, còn Dương Khánh cũng không lường trước có người to gan như vậy, lại cho là người của Miêu Nghị, vì vậy mới xuất hiện màn mạo hiểm vừa rồi.
Hai nữ thích khách này thật sự là tới quá gần, nếu đổi thành những người khác chắc chắn đã mất mạng trong tay hai tên vô danh tiểu tốt này rồi, thật sự là đủ mạo hiểm.
Chỉ chốc lát sau, Tây Môn Nhạn mang theo hai gã tu sĩ bay xuống đỉnh núi, đi tới bên cạnh hai nữ thích khách phân biệt một chút. Sau đó Tây Môn Nhạn tới đây bẩm báo nói:
- Đại nhân, không sai, đúng là thị nữ của Hoàng Lâm!
Miêu Nghị nhất thời cười hắc hắc:
- Thật là to gan!
Hắn quay đầu lại nhìn về phía hai vị nữ thích khách nằm trên mặt đất, thật đúng là bội phục, chính là hai nữ nhân có thể có gan lớn, tỉnh táo tới mức lấy phương thức như thế tới hành thích hắn, nói rõ đã chuẩn bị mất mạng giết chết Miêu Nghị, muốn ngọc đá cùng vỡ. Đây cũng là nguyên nhân tại sao một khi xuất hiện tình huống giết chủ nhân, nhất định cũng phải hạ độc thủ với thị nữ, bởi vì thị nữ là tâm phúc trong tâm phúc, nếu đổi lại thành Thiên nhi và Tuyết nhi, nếu Miêu Nghị mất mạng, sợ rằng hai người cũng sẽ nghĩ hết biện pháp báo thù.
- Lần trước kêu đám người Mã Vị Hàn mang Nguyện Lực châu tới bồi thường, làm sao không thấy có phản ứng?
Miêu Nghị đột nhiên quay đầu lại hỏi.
Tây Môn Nhạn trả lời:
- Không biết, không thấy có người nào.
Miêu Nghị cười lạnh một tiếng:
- Tốt! Chuyện này đích thị là Mã Vị Hàn sai khiến, thích khách của Trấn Mậu điện hắn chính là nhân chứng, lần sau bổn tọa sẽ tìm hắn tính sổ!
Tây Môn Nhạn ngẩn ra, chuyện này nói rõ là thị nữ của Hoàng Lâm báo thù cho chủ nhân, không phải là Mã Vị Hàn sai sử, nhưng thấy ánh mắt liếc xéo tới của Miêu Nghị, lời nhắc nhở đến miệng lại nuốt trở vào, vị này là đang lo không tìm được lý do hạ thủ! Xem ra hai vị thị nữ này không thể lưu người sống rồi, nếu không làm thế nào gài tang vật?
Lúc này chắp tay nói:
- Thuộc hạ phỏng đoán đúng là như vậy.
Miêu Nghị lại nói:
- Bọn người trông giữ sơn môn làm ăn kiểu gì vậy? Lại để cho người ta công khai nghênh ngang từ ngoài sơn môn xông vào, ta kêu bọn họ giữ cửa sơn môn làm gì? Canh giữ sơn môn là ngủ sao? Chém! Đầu giắt trên đền thờ sơn môn một tháng, răn đe!
- Vâng!
Tây Môn Nhạn lập tức lắc mình rời đi, rất nhanh, từ nơi xa mơ hồ vang lên hai tiếng kêu thảm thiết.
Tiền Tử Phụng cùng Chu Lập Cần đứng trong đám người thầm rùng mình, đưa mắt nhìn nhau, hai người là chạy tới đây giữ cửa sơn môn.
Chỉ thấy Miêu Nghị lại thuận tay ném hai món pháp bảo nhị phẩm về phía Tuyết Nhi, bước nhanh đi tới bên cạnh Dương Khánh, tự mình đỡ Dương Khánh lên, chắp tay nói:
- Cũng là bổn tọa không phải, ngộ thương tiên sinh, một chút tâm ý biểu thị ý xin lỗi, mong tiên sinh không để trong lòng.
Một gốc cây Tinh Hoa Tiên thảo bị hắn vừa cắn vừa gặm được gần nửa đưa đến trước mặt Dương Khánh.
Không ít người thấy vậy, trong lòng âm thầm nói thầm, nếu đả thương ta rồi đổi lại một gốc Tiên Thảo này, ta cũng vui vẻ chấp nhận.
Dương Khánh cười khổ, hắn ở bên cạnh cũng chứng kiến chân tướng chuyện này, biết Miêu Nghị cũng không có cố ý, nếu đổi lại là ai cũng sẽ hoài nghi, dù sao hai người đó cũng là Dương Khánh hắn mang đến, không nghi ngờ Dương Khánh hắn còn có thể hoài nghi người nào? Ý niệm đầu tiên trong đầu dĩ nhiên là loại bỏ nguy hiểm bên cạnh, cho nên Dương Khánh hắn mới bị dính líu như vậy, thật sự là đủ oan uổng! May là người này không có vọng động hạ tử thủ, nếu không một kích của Hồng Liên tu sĩ cũng đủ làm cho mình mất mạng, nếu thật sự như vậy, vậy mới đúng là bị chết oan uổng!
Trải qua một phen chữa thương, mặc dù còn chưa khỏi hẳn, nhưng đã miễn cưỡng hoạt động được, Dương Khánh chắp tay nói:
- Đại nhân cũng là phản ứng dưới tình thế cấp bách, cũng không phải có lòng!
- Xấu hổ rồi!
Miêu Nghị một lần nữa đưa nửa gốc cây Tiên Thảo đến trước mặt hắn.
Dương Khánh cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy, có gốc cây Tiên Thảo này bồi bổ, cho dù bị thương cũng không coi là oan uổng. Nếu ban đầu không phải vì hắn trấn giữ Thiếu Thái sơn, vừa vặn ở bên cạnh Vạn Trượng Hồng Trần, tình cờ có điều kiện lấy một gốc cây, nếu không dựa vào tài lực của bản thân, thật sự không có nổi vật này.
Tần Vi Vi âm thầm trợn mắt nhìn người nào đó một cái, Miêu Nghị nhìn thấy, gượng cười một lần nữa cặp tay Dương Khánh mà đi.
Đây là Dương Khánh không thấy được ánh mắt trao đổi giữa nữ nhi của hắn và người nào đó, nếu không có thể cũng hộc máu.
Lần này Thiên nhi và Tuyết nhi vẫn đứng phía sau Miêu Nghị cảnh giác đám người đi theo, tình huống vừa rồi thật sự quá mạo hiểm, Thiên nhi hiện tại còn có chút tay chân tê dại, thiếu chút nữa làm cho thích khách đắc thủ rồi, âm thầm tự trách mình quá mức khinh thường, một khi đại nhân gặp nạn, tình cảnh của mình sẽ như thế nào không cần nghĩ cũng biết.
Một chuyện bất ngờ không lớn không nhỏ coi như tạm thời trôi qua, Miêu Nghị đã xếp đặt buổi tiệc trong hoa viên, khoản đãi mọi người đường xa đến đây.
Miêu Nghị ngồi một mình trong đình, Thiên nhi, Tuyết nhi đứng bên cạnh hầu hạ, phía ngoài đình mọi người phân ngồi thành hai bên, ở giữa có cung nữ nhẹ nhàng nhảy múa, vô cùng vui vẻ.
Gần tới lúc tan cuộc, các cung nữ mang theo trống nhạc lui ra, Thiên nhi, Tuyết nhi mỗi người cầm một miếng ngọc điệp đứng hai bên bậc thang phía ngoài đình, mọi người nhất thời yên lặng, bọn họ biết đã đến lúc bàn luận chính sự.
Miêu Nghị lên tiếng nói:
- Dương Khánh!
Dương Khánh nhanh chóng đi ra, tiến lên chắp tay nghe lệnh:
- Có thuộc hạ!
Miêu Nghị trầm ổn nói:
- Lệnh cho ngươi làm Đại tổng quản hai điện Trấn Nhâm điện và Trấn Quý điện, thay mặt bổn tọa hành sử đại quyền điện chủ hai điện, chuyện bổ nhiệm tất cả các chức vị từ Phủ chủ trở xuống của hai điện đều do ngươi thiết kế báo cáo, nhân mã từ Phủ chủ trở xuống của hai điện sẽ nghe ngươi điều khiển, nếu có kẻ kháng chỉ bất tuân, ngươi có thể tiền trảm hậu tấu!
Pháp chỉ nhiệm vụ này vừa ra, tất cả mọi người ở hiện trường đều cảm thấy kinh ngạc, còn có chức vị này sao? Thay mặt điện chủ hành sử đại quyền điện chủ hai điện? Quyền lực này chẳng phải quá lớn sao!
Tây Môn Nhạn nhìn Miêu Nghị có chút không biết nói gì, cái này so với quyền lợi hành tẩu của ta không biết lớn hơn bao nhiêu.
Trong mắt những người Dương Khánh mang đến lộ ra cảm giác hưng phấn khó có thể che giấu, đại nhân quả nhiên không gạt ta, điều này ý nghĩa là trên tay lão cấp trên của chúng ta sẽ nắm giữ đại quyền bổ nhiệm bổ nhiệm hai mươi Phủ chủ hai điện! Lão cấp trên không có đạo lý không chiếu cố một chút người của mình. Trong số chúng ta sợ là có một số người sẽ sải bước lên địa vị cao Phủ chủ rồi!
Người có cơ hội chạm tới đại vị, có thể nói là hưng phấn nhiệt huyết sôi trào, cảm giác sâu sắc lần này đường dài bôn ba đến đây quả thật đáng giá!
Thiên nhi tay cầm ngọc điệp đi xuống bậc thang, Dương Khánh nhanh chóng tiến lên, hai tay nhận ngọc điệp bổ nhiệm, sau khi xem xong, nhanh chóng lui về phía sau, chắp tay lớn tiếng nói:
- Ty chức tuân pháp chỉ!
Dương Khánh lui ra, Miêu Nghị lại lên tiếng tuyên chỉ nói:
- Tần Vi Vi!
- Có ty chức!
Tần Vi Vi cũng nhanh chóng bước ra chắp tay.
- Lệnh cho ngươi làm Phủ chủ Đông Lâm phủ!
Miêu Nghị dứt lời, Tuyết nhi tay cầm ngọc điệp đi xuống bậc thang.
Tần Vi Vi nhanh chóng tiến lên lĩnh chỉ, lui về sau nói:
- Ty chức cẩn tuân pháp chỉ!
Đợi nàng lui ra, Miêu Nghị lại lên tiếng nói:
- Dương Khánh!
- Có!
Dương Khánh lại bước ra nghe lệnh. Miêu Nghị chỉ ngón tay về phía bắc:
- Phủ đệ mới xây dựng ở ngọn núi phía Bắc chính là dinh thự chuẩn bị cho Đại tổng quản nhà ngươi, bắt đầu từ hôm nay ngươi chính là chủ nhân của ngọn núi phía Bắc, sau khi tan tiệc lập tức bắt tay vào chỉnh đốn sự vụ hai điện, có chỗ nào không rõ cứ tìm Diêm Tu tìm hiểu tình huống. Cho ngươi một tháng, trong vòng một tháng, các vị trí còn thiếu của hai điện cần phải định ra.
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy lại âm thầm kích động, trong vòng một tháng sẽ quyết định vận mệnh của bọn họ!
- Ty chức tuân chỉ!
Dương Khánh lĩnh mệnh lui ra, đây là chuyện hắn và Miêu Nghị đã thương lượng khi ở Nam Tuyên phủ.
Vốn Miêu Nghị muốn cho Dương Khánh đi trấn giữ Trấn Quý điện, dù sao cung điện bên đó cũng đang để trống không, nhưng nhất định phải suy nghĩ đến an toàn của Dương Khánh, một khi đầu mối chỉ huy đặt lên người Dương Khánh, vạn nhất có việc người ta nhất định sẽ hạ thủ với Dương Khánh, hơn nữa nếu khoảng cách quá xa, sẽ rất bất tiện cho các mặt nhân tố khác, vì vậy hắn vẫn quyết định đặt Dương Khánh ở bên cạnh.
Sau khi tàn tiệc, mặt trời cũng bắt đầu lặn xuống phía Tây, ánh nắng chiều đầy trời, Dương Khánh được Miêu Nghị giữ lại nói chuyện, còn những người khác thì rời khỏi cung điện.
Trong số những người này, có rất nhiều người sợ rằng cả đời chỉ có thể có một cơ hội này tiến vào tòa cung điện, nhưng chỉ một lần này cũng đủ cho bọn họ trở thành đề tài câu chuyện huyền diệu với những người khác.
Dưới chân núi, một đám thị nữ cũng đang nóng ruột chờ đợi yến tiệc trên núi kết thúc, ngay cả Thanh Mai Thanh Cúc cũng như thế, bất kể ngươi là thị nữ của Động chủ, thị nữ của Sơn chủ hay là thị nữ của Phủ chủ, dưới chân núi của Điện chủ không tới phiên thị nữ phía dưới như ngươi sĩ diện, kêu ngươi chờ, ngươi cũng chỉ có thể ở đó chờ đợi.
Nhìn thấy Tần Vi Vi đi xuống, không thấy Dương Khánh, Thanh Mai, Thanh Cúc vội vàng nghênh đón hỏi:
- Vì sao không thấy đại nhân?
Vừa rồi đột nhiên chạy tới một nhóm người canh chừng các nàng, mơ hồ nghe nói phía trên có người hành thích Điện chủ, nhưng bọn họ cũng không dám xông lên trên núi tìm hiểu xem rút cuộc là chuyện gì, lúc này không thấy Dương Khánh, lo lắng Dương Khánh gặp chuyện không may.