Chương 772: Cả nhà đều khó xơi (Thượng)

Thấy cái bảng hiệu cũ kỹ kia không giống là hàng nhái, chữ trên bảng hiệu cũng phù hợp với lời của Yêu Nhược Tiên, bên trong có mùi rượu thịt thơm phức, chắc nơi này là khách sạn thật rồi.

Điều làm cho Miêu Nghị cảm thấy kỳ lạ nhất chính là, khắp nơi đều có cây dừa mọc thành cụm năm ba cây, trong sa mạc mà lại có dừa sao?

Mà toàn bộ tường vây ngoài của khách sạn đó lại được xây từ những gốc gỗ tròn, vừa có vẻ chắc chắn vừa cũ kỹ.

Toàn cảnh của khách sạn là: Một tường đất cao ngang vai rào xung quanh, bên trong có các ô khung theo kiểu chuồng ngựa, ở giữa chính là cái khách sạn đó.

Miêu Nghị kẹp lấy Trình Ưng Vũ nhảy xuống lưng đại bàng, vừa cảnh giác quan sát các hướng vừa lui tới cửa khách sạn.

Đúng lúc này, một luồng sáng màu tím rực rỡ dẫn theo hai luồng ánh sáng đỏ đáp xuống bên ngoài khách sạn, hiện ra một lão nhân với mái tóc hoa râm buộc theo kiểu đuôi ngựa, một vị phu nhân mặc áo hoa có thân thể đẫy đà, còn có một nam tử mày rậm mắt to.

- Cha, mẹ, đại ca!

Tỷ tỷ cùng ca ca của Trình Ưng Vũ hành lễ với ba vị vừa tới.

- Sáu vị đương gia (lĩnh đạo) của Nhất Oa Phong đều đến đông đủ cả rồi!

Bên cạnh có người xem náo nhiệt cười lên một tiếng.

Miêu Nghị vừa đi đến cửa điếm, nghe nói thế liền giật mình kinh hãi, thì ra đương gia của Nhất Oa Phong đều là người một nhà, vậy lão nhân có tu vi Tử liên kia ắt là Trình Diệu Uy.

Lão nhân mặc áo bào rộng thùng thình buộc tóc đuôi ngựa đó nhìn chăm chú vào Miêu Nghị đang đứng ở cửa điếm, hỏi:

- Chuyện gì đã xảy ra thế?

- Tứ muội thất bại rồi, đã bị rơi vào tay người ta.

Nhị tỷ của Trình Ưng Vũ giải thích.

- Nha đầu đó vốn không biết trời cao đất rộng, bị thua thiệt trong tay người khác chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, người ta không giết nó đã là may mắn lắm rồi.

Trình Diệu Uy hừ lạnh một tiếng, tiến lại từng bước áp sát Miêu Nghị, nói:

- Bằng hữu! Nếu như ngươi đã không giết nó, vậy hãy thả nó đi. 'Nhất Oa Phong' của ta đáp ứng sau này sẽ không kiếm ngươi làm phiền nữa là được rồi.

Xem chừng là đối phương không dám ra tay ở trong viện tử này, bất quá Miêu Nghị vẫn cảm thấy không an toàn. Hắn trực tiếp thu Trình Ưng Vũ vào trong thú nang, Kỳ Lân thương đang ở trong tay cũng bị hắn thu vào. Hắn bước thụt lùi vào trong khách sạn, đám người Trình Diệu Uy cũng vào theo, khiến cho người ta dễ liên tưởng là sắp có một trận đánh hội đồng.

Một tên tiểu nhị vắt khăn trắng trên vai đứng gần đó đã bước lên tiếp đón, cười nói:

- Thưa các vị, khách điếm có tám mươi bàn, tám mươi gian phòng, muốn ăn uống hay nghỉ ngơi đều được. Xài tiền đều là khách, không tiêu tiền xin thứ lỗi cho không thể tiếp đãi, khách sạn nhỏ không chứa nổi nhiều người không phận sự.

Miêu Nghị quan sát xung quanh, diện tích ở bên trong không nhỏ, bày ra không ít cái bàn, nhưng là khách ngồi không có mấy bàn, hơi vắng vẻ một chút, chắc là do đã quá khuya. Trên quầy có một người mặc theo kiểu thư sinh đang úp sấp ngủ gục. Hắn quay đầu lại nói:

- Hãy dọn một bàn rượu thịt thượng hảo. Ta cần bàn chút chuyện với Trình đại đương gia.

- Dạ được! Một bàn rượu thịt thượng hạng, xin mời vào bên trong!

Điếm tiểu nhị dẫn Miêu Nghị đến một cái bàn dựa sát tường ở tận trong cùng, kéo cái khăn trắng trên vai xuống, nhanh chóng lau sơ qua cái bàn, rồi mời ngồi:

- Các vị chờ một chút. Rượu và thức ăn sẽ có ngay thôi.

Y nói xong liền rời đi.

Miêu Nghị ngồi xuống xong, cũng đưa tay mời mấy người kia ngồi. Trình Diệu Uy cùng phu nhân mỗi người chiếm một bên, còn đại ca, nhị tỷ cùng tam ca của Trình Ưng Vũ thì đứng ở sau hai người.

- Trình đại đương gia, không biết tôn tính đại danh của các vị này là gì?

Miêu Nghị nhìn về phía mấy người rồi hỏi.

Trình Diệu Uy không khỏi quan sát Miêu Nghị kĩ hơn, phát hiện tên này vẫn ung dung, không sợ lão chút nào.

Phu nhân mặc hoa y bên cạnh lão đã thẳng thừng và nhanh nhẹn tự giới thiệu:

- Vũ Quần Phương!

- Trình Ưng Phi, Trình Ưng Hà, Trình Ưng Tường

Đại ca, nhị tỷ cùng tam ca của Trình Ưng Vũ đều tự báo họ tên, đều thẳng thừng và nhanh nhẹn, giữa đầu lông mày đều có mấy điểm giông giống nhau, ai ai cũng dùng đôi mắt lạnh nhìn chòng chọc vào Miêu Nghị, không hổ là người một nhà.

Trình Diệu Uy nói:

- Tiểu tử, đừng nói nhảm nữa! Nói đi, thế nào mới chịu thả lão Tứ nhà ta!

Miêu Nghị cũng không muốn nhiều lời với lão:

- Ta muốn biết là ai muốn giết ta!

Trình Diệu Uy:

- Kẻ thuê là ai thì chúng ta không biết, chúng ta chỉ làm việc vì tiền, chỉ liên lạc với người trung gian, trừ trường hợp cố chủ trực tiếp tìm đến chúng ta.

- Người trung gian đó xem ra là biết, các ngươi giúp ta cạy ra từ miệng của hắn, ta sẽ trả Trình Ưng Vũ lại cho các ngươi.

Miêu Nghị trực tiếp ra điều kiện.

Vũ Quần Phương lên tiếng:

- Tiểu tử, chưa nói tới chuyện chúng ta không thể cạy được miệng của người trung gian đó, cho dù có thể cạy ra được, chúng ta cũng sẽ không làm như vậy. Nhất Oa Phong có thể đứng vững được ở Lưu Vân Sa Hải, đều là nhờ vào nắm đấm và danh dự. Nếu thật sự làm ra chuyện bán đứng cố chủ đó, thì sau này không thể sống được ở trong Lưu Vân Sa Hải nữa. Ngươi hãy đổi điều kiện khác đi!

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Các ngươi có thể sống được trong Lưu Vân Sa Hải hay không không liên quan gì đến ta. Ta chỉ biết là con gái cỷa các ngươi đang ở trong tay ta, ta chỉ muốn biết cố chủ là ai thôi!

Trình Diệu Uy trầm giọng nói:

- Thả con gái ta ra, ta cam đoan trong tương lai, Nhất Oa Phong sẽ không đụng chạm tới ngươi. Lần này, coi là chúng ta đã thất bại. Còn về phía người trung gian, chúng ta sẽ theo quy củ, đền tiền gấp đôi cho xong chuyện, hoàn trả lại nhiệm vụ lần này. Đây đã là giới hạn cuối của chúng ta rồi, những thứ khác thì đừng mơ tưởng nữa!

Miêu Nghị cười nói:

- Trình đại đương gia, hình như ngươi đang lầm một chuyện. Là các ngươi cầu ta, chứ không phải là ta cầu các ngươi, là mạng của con gái các ngươi đang nằm trong tay ta!

Trình Diệu Uy nói:

- Thế thì đã sao? Thả lão Tứ, chúng ta tha ngươi, nếu không ta cam đoan chỉ cần ngươi vừa bước ra khỏi khách sạn Phong Vân này liền sẽ chết thê thảm. Ngươi có bản lĩnh thì ở đây suốt cả đời đừng có đi ra!

Miêu Nghị “hừ” một tiếng, nói:

- Ta cũng không phải là chính nhân quân tử gì đâu, nhan sắc của lệnh nữ cũng không tệ, ta không thể bảo đảm mình có làm ra những chuyện gì khác hay không.

Lời này vừa nói ra, bốn mẹ con Vũ Quần Phương lập tức đều tỏ ra phẫn nộ.

Trình Diệu Uy cũng đập bàn đứng lên, tức giận cười lạnh nói: