Chương 2: Tăng Cốt Đan.

Ngày lại qua ngày, năm lại tiếp năm tiểu hài nhi năm nào đã trở thành thiếu niên mười bốn. Hắn bề ngoài anh tú, đôi mắt sắc bén được thừa hưởng từ phụ thân, cả người gầy gò trông giống một tên văn sĩ hơn là một vũ giả.

-Huỳnh Tảo thiếu gia, gia chủ cho gọi thiếu gia tới đại sảnh gặp người.

Lão giả một thân áo bố, tóc bạc trắng đầu, tay chống mộc trượng chầm chậm bước tới gần nơi thiếu niên thanh bào gắng giọng kêu lớn.

-Quan lão chỉ cần gọi ta là Huỳnh Tảo là đủ, không cần phải thiếu gia này nọ.

Hắn nhẹ nhàng phi người từ độ cao hơn năm trượng xuống đất không một chút khó khăn.

-Ha ha ha lão già ta đã quen miệng, thiếu gia muốn ta từ bỏ cũng không phải một sớm một chiều mà bỏ được.

Quan lão nở nụ cười quen thuộc trên gương mặt vốn đã nhăn nheo.

-Quan lão, phụ thân cho gọi ta là có chuyện hệ trọng xảy ra ư?

-Thiếu gia không lẽ đã quên, sắp tới là lễ thành nhân của ngươi. Gia chủ đã làm ra rất nhiều chuẩn bị, các đại gia tộc quanh vùng đều nhận được thiệp mời.

Lão bất đắc dĩ nói ra, tính tình thiếu gia từ nhỏ vốn lạnh nhạt. Khác hẳn ba vị huynh đệ trong nhà, hắn không hề có một chút hứng thú nào đối với việc sẽ tiếp quản điền trang rộng lớn này. Nhưng gia chủ lại không hề phiền lòng, thậm chí còn cực kì kinh hỉ đãi ngộ tu luyện của tứ thiếu gia trong gia tộc cũng không khỏi khiến kẻ khác có chút ghen tị.

Đặt chân vào đại sảnh, trung niên nhân dù đã hơn mười năm trôi qua nhưng không hề để lại một chút dấu vết trên gương mặt. Hắn chính là Huỳnh Kiệt, gia chủ đương nhiệm của Huỳnh Gia. Thậm chí quanh vùng mọi người đều đồn thổi hắn chính là kẻ mạnh nhất của Huỳnh gia xuyên suốt năm trăm năm tồn tại.

-Hài nhi bái kiến phụ thân đại nhân.

Chứng kiến hài tử khiến hắn không giấu được vẻ tự hào, chỉ với từng đó tuổi mà đã trải qua trăm lần Toái Cốt. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đã đủ khiến kẻ khác phải e sợ.

-Còn sáu tháng liền tới đại lễ thành niên, tất cả hài tử trong gia tộc đều tụ hội.

-Tảo nhi, con hãy cho bọn người kia biết Huỳnh gia chúng ta mới thật sự là chủ nhân của mảnh điền trang này.

Huỳnh Kiệt không khỏi hào hùng gắng giọng. Tuy Huỳnh gia trăm năm được triều đình bổ nhiệm trấn giữ điền trang. Nhưng năm trăm năm trôi qua Cốt Thảo điền trang không ngừng mở rộng. “Nước lên, thuyền lên” kéo theo đó là những gia tộc phụ thuộc cũng không ngừng lớn mạnh. Chuyện này hệ trọng đến mức dần xuất hiệu dấu hiệu “cưu chiếm thước sào”, những gia tộc khác bắt đầu có ý định chống trả muốn cùng Huỳnh gia phân chia khối thịt mở điền trang này.

Đương nhiên thân là gia chủ, kẻ đứng trên ngàn người làm sao có thể trơ mắt ngước nhìn chuyện này tiếp diễn. Trực tiếp dùng sức mạnh lúc này chính là hạ sách, nếu như quá dồn ép khiến bọn chúng vốn chia rẽ lại hợp tác phản kích sợ rằng “ngọc thạch câu phần”. Tới lúc đó nơi đây sẽ biến thành bình địa, công sức kinh doanh của nhiều đời tổ tiên liền đổ sông đổ biển.

-Hài nhi đã rõ thưa phụ thân, ta dám dùng sinh mệnh đảm bảo rằng bọn người kia không thể nhúng tràm vào lợi ích Huỳnh gia ta dù chỉ nữa bước.

Hắn từ nhỏ đã phải gánh chịu cảm giác khiến trai tráng trưởng thành phải e sợ đương nhiên là tâm trí cũng không phải thuộc hạng tầm thường. Một tuổi biết nói, hai tuổi biết viết, ba tuổi liền đọc sách làm thơ trong khi những huynh đệ cùng tuổi trong cũng chỉ suốt ngày hết ăn lại khóc. Tình cảnh trong gia tộc tuy chưa thật sự nguy cấp nhưng mười năm, hai mươi năm nữa thì lại là chuyện khác.

Chỉ có chứng minh cho bá tánh sinh sống trong điền trang này những tiểu bối Huỳnh gia cũng không hề chịu thua kém mới khiến vị trí của gia tộc được bền vững.

Chứng kiến tia quyết tâm trong mắt hài nhi khiến hắn hài lòng. Lấy từ trong ngực áo chiếc lọ nhỏ đặt vừa bàn tay ném tới.

-Phụ thân thứ này là…?

-Ngươi cứ mở ra liền biết.

Thấy vẻ úp úp mở mở của phụ thân cũng khiến hắn tò mò.

Vừa mở ra, một mùi dược liệu nồng nặc xộc lên tận khoan mũi, khiến kẻ dù thường xuyên tiếp xúc với dược hiệu như hắn trong lúc sơ ý cũng không dễ chịu gì.

-Tăng Cốt Đan.

Cầm lấy viên đan dược lớn chừng long nhãn, màu bạch cốt khiến tay hắn không khỏi có chút run rẫy.

Thấy được vẻ mặt hốt hoảng của hắn Huỳnh Kiệt cũng không hề kinh ngạc.

-Không sai, cứ giữ lấy đem về hấp thu tu luyện. Ta nhớ không lầm Tảo nhi Toái Cốt đã trăm lần đi?

Con số khi nói ra cũng đủ làm cho nhiều người da đầu tê dại.

-Ân. Ba tháng trước hài nhi hoàn thành lần Toái Cốt cuối cùng. Lúc này xương cốt trong người hài nhi đã đạt đến cực hạn, thủ đoạn thông thường nằm mơ cũng không thể đả thương nổi.

Huỳnh Tảo đối với chuyện này không giấu được vẻ tự ngạo.

-Con làm không sai, trăm lần Toái Cốt là một đạo bình phong. Muốn vượt quan không phải chỉ dùng cách thức thông thường, mà phải có dược lực phụ trợ.

Huỳnh Kiệt ý tứ hắn rốt cuộc đã hiểu.

-Nhưng thứ này không phải để cho các thúc thúc, bá bá trong gia tộc sao? Hài nhi vẫn còn quá sớm để phục dụng.

-Nhảm nhí thứ này vốn dành cho các ngươi phục dụng, gia tộc chưa hề có giáo huấn hoang đường như vậy. Còn không mau cút đi.

Hắn làm sao không biết thứ này do chính tay phụ thân lấy ra, Tăng Cốt Đan một viên mang đến diệu dụng có thể so sánh với mười lần Toái Cốt, cơn đau dai dẳng do xương cốt hành hạ cũng giảm đi rất nhiều. Nói chính xác hơn đây chính là thần dược khiến bao kẻ thèm khát.

Thân là hài tử được sủng ái nhất của gia chủ, Huỳnh Tảo cũng là lần đầu tiên được phục dụng, đủ để thấy thứ này có giá trị không hề nhỏ. Thậm chí hắn được đại huynh kể lại, bên trong thành quách kia những thiếu gia bọn chúng vốn không cần phải chịu nỗi thống khổ của việc Toái Cốt. Bởi vì Tăng Cốt Đan cũng chỉ là thứ thường thấy như Luyện Cốt Dược ở đây.